Ta thầm nghĩ, loại giải độc đan này, với khả năng của Dương Kỳ thì chắc hắn cũng điều chế được, sao phải mất công bắt cóc ta làm gì. Hóa ra là do… khác biệt thông tin.
Sư phụ của nguyên chủ rốt cuộc đã bịa ra bao nhiêu chuyện để lừa hắn vậy chứ?
Như Nguyệt nói: “Dù thế nào, đệ cũng không được làm hại nó.”
Khuôn mặt Dương Kỳ dần hiện lên nụ cười méo mó quái dị:
“Sư tỷ, tỷ bảo vệ nó như thế… vì nó là con gái của tỷ. Vậy còn đệ thì sao? Bao nhiêu kiếp trước kiếp này, đệ đối với tỷ một mảnh chân tình, tỷ từng để mắt đến đệ chưa?”
Hả!?
HẢ!!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Như Nguyệt là mẹ ruột của nguyên chủ!?
Ta vốn đang im lặng ăn dưa hóng chuyện, đến đây không nhịn được nữa mà chen vào hỏi:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Khoan đã, còn có kiếp trước nữa à?”
Ánh mắt Dương Kỳ chuyển sang ta, đầy tự đắc:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ta từng mơ một giấc mộng, thấy được chuyện kiếp trước. Ở kiếp ấy, sư tỷ từng làm việc cho Vĩnh Bình Vương, được phái đi ám sát Vi Vô Nhai. Kế hoạch thất bại, Vi Vô Nhai g/i/ế/t c/h/ế/t nàng. Cho nên kiếp này, ta dùng nữ nhân Vi Vô Nhai yêu nhất — Doãn Như Tuyết — để đổi lấy sư tỷ.”
Ra là thế…
Trong nguyên tác, người bị Vi Vô Nhai g/i/ế/t hại — vị thần y từng đến ám sát hắn — không phải ta, mà là Như Nguyệt!?
Nguyên chủ… có lẽ thật sự chưa từng xuất hiện trong cốt truyện, chỉ là một nhân vật trong suốt, chẳng ai để ý đến.
Còn Dương Kỳ, hắn lại luôn yêu một người khác, điều này ta thật sự không ngờ tới.
“Tốn bao công sức bắt ta về đây, chỉ vì phương thuốc giải độc mà sư phụ ta để lại?”
Dương Kỳ ngẩn người:
“Phương thuốc giải độc gì?”
“Đừng nói là ngươi không biết nhé? Phương thuốc sư phụ ta để lại chính là giải độc đan. Không tin thì ta cho ngươi xem luôn.”
Hắn lập tức gạt phăng:
“Không thể nào! Tin tức của ta không sai.”
Ta bật cười khẩy, mỉa mai hắn:
“Nếu thật sự có loại thuốc thần kỳ như vậy, sư phụ ta có thể bị người do ngươi phái đến g/i/ế/t sao? Trên đời làm gì có chuyện một bước lên trời? Tâm thuật ngươi bất chính, lại chính tay g/i/ế/t c/h/ế/t vị sư huynh yêu thương mình nhất, nhưng lại không ngờ, tất cả chỉ bắt đầu từ một lời nói dối dành cho ngươi mà thôi.”
Vừa rồi, trong đầu ta chợt lóe lên một đoạn ký ức mới.
Trước khi Dương Kỳ gia nhập môn phái, hắn chỉ là một tên ăn mày. Sư tổ khi ấy đang du hành bên ngoài, thấy hắn đáng thương nên đưa hắn về.
Sư phụ của nguyên chủ — người cũng chính là sư huynh của Dương Kỳ — vô cùng yêu thương người sư đệ côi cút này, đem toàn bộ sở học truyền lại cho hắn.
Nhưng sau đó, Dương Kỳ khi mới mười mấy tuổi lại mắc phải chứng bệnh kỳ lạ, nội lực trong cơ thể tự dưng biến mất. Sư phụ thấy hắn nản lòng, liền thuận miệng nói dối rằng sẽ giúp hắn luyện ra loại thuốc có thể tăng nội lực.
Không ngờ lời nói dối ấy lại được Dương Kỳ tin là thật. Đến khi bệnh tình hắn dần dần thuyên giảm, chuyện luyện thuốc cũng bị bỏ dở.
Nhưng Dương Kỳ cố chấp tin rằng sư huynh của hắn đã luyện được “thần dược” và giấu hắn, không chịu đưa ra phương thuốc.
Hạt Dẻ Rang Đường
Vì thế hắn thuê người g/i/ế/t sư phụ của nguyên chủ để cướp lấy phương thuốc, kết quả vẫn không tìm được gì. Rồi hắn bắt đầu đặt nghi ngờ lên người ta.
Nguyên chủ sau khi nghe lời căn dặn của sư phụ về hiểm họa sắp tới, liền ẩn cư nơi núi rừng, mong tránh được họa sát thân từ hắn.
“Ngươi nói bậy!”
Dương Kỳ đẩy mạnh Như Nguyệt ra, trừng mắt dữ tợn nhìn ta, sau đó vung tay tát thẳng vào mặt ta.
“Mẹ nó…”
Cảm giác bỏng rát lan khắp gò má. Tấm khăn che mặt rơi xuống đất. Dương Kỳ thì không có vẻ gì là kinh ngạc, nhưng người bên cạnh — sư cô Như Nguyệt — lại sửng sốt vô cùng, mở miệng đầy nghi hoặc:
“Sao con lại… Ta rõ ràng lúc trước…”
Ta nhìn bà, hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Rõ ràng cái gì?”
Như Nguyệt né tránh ánh mắt ta, liên tục lắc đầu:
“Không có gì, không có gì cả.”
Dựa trên kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết của ta, phản ứng này quá bất thường, nhất định có bí mật gì đó bị giấu kín.
Nhưng sâu trong lòng ta lại có một tiếng nói…
Đừng hỏi. Đừng đào ra nữa.
Ta thật sự… không chắc mình có đủ can đảm để nghe câu trả lời.
…
Dương Kỳ sau khi lấy được phương thuốc từ chỗ ta thì im lặng một lúc, rồi… lại bắt đầu phát điên.
Trong lòng ta đã mắng Đoạn Ngôn Triệt cả vạn lần, chẳng phải bảo sẽ đến ngay sao? Đến giờ vẫn chưa mò đến là sao? Đợi đến khi hắn tìm được ta, chắc ta đã bị Dương Kỳ xẻ thịt làm món nhắm mất rồi.
Ta không nhịn được mà hét to mấy câu:
“Đoạn Ngôn Triệt, ngươi tới chưa hả?!”
Lời còn chưa dứt, cửa phòng đã bị đá tung. Đoạn Ngôn Triệt mặc một thân đỏ chói, tay trái cầm quạt, thong thả bước vào:
“Đến rồi đây, đến rồi đây~”
Ta: “……”
Vào rồi thì thôi đi, hắn còn tỉnh bơ như đang lên sân khấu.
Vừa vào phòng, Đoạn Ngôn Triệt lập tức lao vào đấu với Dương Kỳ. Hai người thực lực ngang ngửa, ta chỉ thấy cả căn phòng rung chuyển, xà nhà cũng rung rinh như sắp sập đến nơi.
Không được, đánh kiểu này nhà đổ mất! Mà ta thì đang bị trói, nhà sập thì ta thành nhân bánh đúc à!?
Ta liếc sang Như Nguyệt vẫn đang đứng ngây ra đó, hai mắt nhìn chằm chằm vào trận giao đấu như hóa đá.
“Cái người kia ơi, đừng đứng ngây ra đấy nữa, cởi trói cho ta trước được không?!”
Tìm bà ấy cầu cứu vẫn hữu ích, bà sực tỉnh lại, lập tức cởi dây trói cho ta.
Dương Kỳ không địch lại, bị đánh bay ra ngoài. Đoạn Ngôn Triệt đuổi theo. Khi ta và Như Nguyệt chạy ra, Dương Kỳ đã bị trói gô lại.
Trên người Đoạn Ngôn Triệt cũng dính không ít thương tích, trông có vẻ hơi nhếch nhác. Hắn đi đến cạnh ta, chỉ vào mặt ta, đột nhiên lớn tiếng:
“Ối chà, ngươi bị hắn đánh thật à?!”
Ta trợn mắt nhìn hắn, đang định bật lại thì nghe một giọng nói khác vang lên:
“Ai đánh?”
Vừa nghe tiếng ấy, ta lập tức quay đầu, quả nhiên là Vi Vô Nhai! Mấy hôm trước hắn vừa đến đất Ký Châu, địa phận của Vĩnh Bình Vương, ta còn tưởng phải rất lâu nữa hắn mới quay lại.
Ta lập tức đưa tay ôm má, tay còn lại chỉ vào Dương Kỳ, lớn tiếng tố cáo:
“Hắn đó! Chính là hắn! Chàng xem mặt ta sưng vù luôn rồi!”
Vi Vô Nhai nhìn ta mấy giây, bình tĩnh nói:
“Đáng đời. Ai bảo nàng nghe lời Đoạn Ngôn Triệt.”
Ta níu tay áo hắn:
“Ta làm vậy là để giúp chàng mà!”
Nhưng Đoạn Ngôn Triệt đã nhanh chân chạy mất cùng đám người của Dương Kỳ ngay khi thấy Vi Vô Nhai xuất hiện, giờ ta muốn tìm nhân chứng cũng chẳng còn ai.
Vi Vô Nhai thở dài, xoay tay lại nắm chặt lấy tay ta, giọng nghiêm túc:
“Nàng chỉ cần bảo vệ bản thân cho tốt. Dĩ nhiên, ta cũng sẽ bảo vệ nàng. Nhưng nàng không cần phải liều mạng thế này.”
Ta hơi chột dạ nhìn hắn:
“Chàng biết rồi à…”
Ta Xấu Xí, Còn Chàng Thì Mù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.