Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 496



Thẩm Tầm nhấc ấm trà đã pha xong, rót một chén cho Lâm Tường Thụy. Lâm Tường Thụy nhìn chiếc đèn cồn trên bàn.

Tay phải cậu giơ lên, vuốt ve mép chén, cuối cùng cầm chén lên uống cạn trà.

"Chuẩn bị đi đâu vậy?", Thẩm Tầm hỏi.

Lâm Tường Thụy liếc nhìn Cố Viễn, cuối cùng mới nhỏ giọng nói, "Lúc nãy tôi đến khu an toàn, nghe nói cấp trên đã có người đến, Chính phủ đã bắt đầu lên kế hoạch rồi.

Cấp trên đã cử người xuống đây, sẽ tiến hành chỉnh đốn những người sống sót ở đây, tái phát triển lại quê hương đã bị hủy hoại...".

Nói đến đây, Lâm Tường Thụy dừng lại, ngón tay dần siết chặt, trên mặt mang theo vài phần phiền muộn.

"Cậu muốn nói đây là một cơ hội, đúng không?" Thẩm Tầm nói thẳng. Lâm Tường Thụy ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Thẩm Tầm.

Tiếp đó, cậu nhìn về phía vườn trồng, gật đầu, "Đúng vậy, tôi cảm thấy đây là một cơ hội, tôi muốn đi thử xem".

Cậu không có thực lực như Thẩm Tầm, dẫn theo đám đàn em dưới trướng, lang thang khắp nơi không chốn dung thân căn bản không phải là cách.

Trước mắt đã là bảy năm tận thế, Quốc gia cũng đã vượt qua giai đoạn khó khăn nhất, mọi thứ đang dần ổn định trở lại.

Bây giờ họ đã đặt trọng tâm vào việc tái thiết quê hương, cậu cảm thấy bám vào con đường này là một cơ hội.

Sau này cũng có thể ổn định lại. Thẩm Tầm trong đầu suy ngẫm lời của Lâm Tường Thụy, cô hiểu được suy nghĩ trong lòng cậu.

Thẩm Tầm gật đầu, "Cậu muốn ở lại đây, hay là?", Thẩm Tầm nâng chén trà lên, uống một ngụm.

Lời cô chưa nói ra khiến Lâm Tường Thụy sững sờ một lúc, thì ra mình đã sớm bị Thẩm Tầm nhìn thấu rồi. TruyenLau

"Nghe nói Chính phủ đã tổ chức một cuộc thi tuyển chọn dị năng giả ở thành S, những dị năng giả xuất sắc sẽ chiến thắng và được huấn luyện.

Tuyền Lê

Sau đó sẽ được phân đến các khu an toàn được thành lập ở các thành phố để quản lý, tôi muốn đi tham gia cuộc thi tuyển chọn...".

Nếu thành công, đó sẽ là một công việc ổn định, cũng không cần phải lang thang nữa. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nhìn tình hình trước mắt, e là cái thời tiết quái quỷ này sau này không biết sẽ còn hoành hành bao nhiêu năm, lương thực cũng ngày càng ít đi.

Ngoài việc ôm chặt lấy cây đại thụ là Quốc gia, cậu không nghĩ ra được cách nào an toàn hơn, dù sao thì mấy năm tháng trôi qua trong tận thế này.

Những gì nên trải qua, không nên trải qua, cậu đều đã thử rồi.

Lâm Tường Thụy kể hết những tin tức mình biết được cho Thẩm Tầm, cậu muốn nghe ý kiến của cô, "Ý của cô thì sao?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Tầm rót đầy chén trà cho Lâm Tường Thụy, trong đầu sắp xếp lại những thông tin mà cậu vừa nói.

"Tin tức có đáng tin không?", Lâm Tường Thụy nghe Thẩm Tầm hỏi, gật đầu.

"Một thời gian trước, khu an toàn đã tiếp nhận mấy vạn người sống sót, trong số đó có người của Chính phủ." Lâm Tường Thụy đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ánh mắt Thẩm Tầm liếc nhìn Cố Viễn đang tiến lại gần hai người, ngón tay khẽ động, Tiểu Hắc đẩy Cố Viễn đến dưới gốc cây lớn.

"Ấy ấy ấy..., tôi chỉ phơi d.ư.ợ.c liệu thôi mà, mày làm gì vậy?" Cố Viễn tay cầm cái giỏ la lên.

Thẩm Tầm thu lại ánh mắt, "Theo tin tức hiện tại, tôi chỉ có thể nghĩ đến hai điểm, một là họ có ý định tập hợp các dị năng giả trên toàn quốc lại.

Hai là họ chắc chắn không thiếu lương thực." chỉ riêng điều kiện không thiếu lương thực đã đủ để rất nhiều dị năng giả đổ xô đến rồi.

"Tôi cũng nghĩ đến điều này." Lâm Tường Thụy gật đầu. Bây giờ tin tức vẫn chưa được lan truyền rộng rãi, cũng chỉ có người trong nội bộ mới biết được.

Cậu bây giờ xuất phát, đợi đến thành S, tham gia vòng tuyển chọn đầu tiên, độ khó có lẽ không lớn như vậy.

Nếu sau này tin tức lan ra, các dị năng giả trên toàn quốc đều đổ về đó, đến lúc đó cao thủ các nơi hội tụ.

Cơ hội chiến thắng của cậu có lẽ không lớn như vậy.

"Cậu định khi nào xuất phát?" Thẩm Tầm hỏi.

"Bảy ngày sau, đêm nay người từ thành S đã đến rồi, bảy ngày sau tôi chuẩn bị đi cùng họ đến thành S".

Lâm Tường Thụy tuy nói vậy, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Thẩm Tầm.

Chỉ cần một cái liếc mắt, Thẩm Tầm đã hiểu được cậu muốn nói gì.

Cô đổ bã trà trong chén ra, lại cho thêm một ít trà vào, pha lại một ấm trà mới.

"Tôi không có hứng thú với cuộc thi tuyển chọn.", Thẩm Tầm thản nhiên nói. Lâm Tường Thụy xoa xoa mép chén.

Cậu thực ra cũng muốn Thẩm Tầm có thể đi tham gia, nhưng lời đến bên miệng lại không thể nào nói ra được. Với thực lực của Thẩm Tầm.

E là tham gia mấy vòng tuyển chọn cũng không thành vấn đề. Sau khi Thẩm Tầm nói không có hứng thú với cuộc thi tuyển chọn, không khí giữa hai người nhất thời im lặng.

Lâm Tường Thụy chủ động mở lời tìm chủ đề khác, hai người lại nói chuyện một lúc, cuối cùng lúc tiễn Lâm Tường Thụy ra cửa.

Thẩm Tầm nhìn bóng lưng đang xuống núi, "Lâm Tường Thụy...".

Nghe thấy tiếng của Thẩm Tầm phía sau, Lâm Tường Thụy dừng bước, quay đầu nhìn Thẩm Tầm đang đứng bên cửa.

"Từ ngày mai, sáu giờ sáng cậu đến tìm tôi.", Thẩm Tầm ngập ngừng một lúc rồi nói.

Lâm Tường Thụy nghi hoặc nhìn Thẩm Tầm, cuối cùng đáp một tiếng, "Được."

Cố Viễn đứng dưới gốc cây ăn quả, nhìn Thẩm Tầm đóng cửa lớn lại, quay người tiếp tục giã thuốc.

Vào không gian ăn một chút, Thẩm Tầm rửa mặt xong mới rời khỏi không gian. Do Cố Viễn cũng ở trong pháo đài.

Nên rất nhiều việc làm cũng không tiện. Trước khi đi ngủ, Thẩm Tầm kiểm tra vết thương trên người Lai Phúc, hai tháng trôi qua.

Vết thương ngoài da đã hoàn toàn lành lặn, sẹo cũng dần bị lông che khuất.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu