Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 614

Mấy người họ nhất thời có chút ngơ ngác, "Về trước đã, đừng đi theo qua đó, về căn cứ xem tình hình thế nào."

Người đàn ông trầm mặc lên tiếng, mấy người còn lại gật đầu, quyết định quay về căn cứ trước.

Hoàng San San nhìn những hình ảnh lướt nhanh trên màn hình quang học, cảnh tượng này cứ như thể đang ở thời điểm trước mạt thế vậy.

"Đi về hướng kia." Hoàng San San giơ tay chỉ vào hình ảnh bên phải, cô ấy đã nhìn thấy hình dáng của núi Miên.

Thẩm Tầm ngước mắt nhìn hình ảnh trước mặt Hoàng San San, rồi cũng chiếu một bản lên trước mặt mình, "Là ngọn núi đằng kia phải không?"

Thẩm Tầm chỉ tay vào ngọn núi cao nhất, trên núi cây cối xanh um tùm, Hoàng San San gật đầu xác nhận.

"Chính là chỗ đó... thực vật dị hóa trên núi đó không có tính sát thương cao, thứ mạnh nhất chính là cái thứ kia.".

Hoàng San San chỉ tay vào một cây non mọc trên đỉnh núi, Thẩm Tầm phóng to hình ảnh đó lên.

Cây non này nằm giữa một rừng thực vật dị hóa, trông chẳng có gì nổi bật. Một cơn gió thổi qua, lá cây của nó duỗi ra, trông có vẻ vô cùng hưởng thụ.

Lúc này trên mười mấy màn hình quang học đều là hình ảnh phóng to của cây non đó, "Là nó sao...?"

Hoàng San San gật đầu, "Chính là nó, trông rất bình thường phải không? Nhưng số lượng dị năng giả c.h.ế.t dưới tay nó đã lên đến con số này rồi..."

Hoàng San San giơ hai ngón tay lên, "Hai trăm...?"

Hoàng San San gật đầu, tính cả số người c.h.ế.t của căn cứ bọn họ thì hai trăm là còn dư dả.

Đó là chưa tính đến những dị năng giả bị lũ sâu bọ kia g.i.ế.c c.h.ế.t. Sau khi núi Miên bị cái cây nhỏ đó chiếm cứ, những dị năng giả sống dựa vào việc khai thác khoáng thạch gần đó đều lập đội muốn tiến vào, nhưng chẳng những không vào được mà có đội thậm chí còn toàn quân bị diệt trong núi Miên.

Đây cũng là lý do họ tha thiết hy vọng căn cứ có thể được xây dựng lại, những mỏ khoáng sản trước đây đã không thể sử dụng được nữa, nếu không có thứ khác thay thế, căn cứ thành phố M sẽ không thể cầm cự được nữa.

Ngay khi sắp đến gần ngọn núi đó, Hoàng San San lên tiếng ngăn cản: "Đừng bay thẳng qua đó, sẽ bị nó tấn công đấy".

Ngay cả Tiểu Hắc trên cổ tay, khi cách ngọn núi đó khoảng hai trăm mét cũng đột ngột siết chặt lực đạo. TruyenLau

Thẩm Tầm cúi đầu nhìn Tiểu Hắc trên cổ tay và vết hằn đỏ, xem ra thứ kia thực sự có chút lợi hại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến cả Tiểu Hắc cũng muốn cô cẩn thận. TruyenLau.com

Thẩm Tầm điều khiển thuyền bay từ từ hạ xuống, dừng trên mặt đất, mở cửa khoang rồi nhảy xuống. Hoàng San San đi theo phía sau cũng xuống thuyền.

Lúc này hai người chỉ cách núi Miên hơn hai trăm mét, Hoàng San San không dám tiến thêm nữa.

Nói cách khác, Thẩm Tầm có đủ thực lực để vào đó xông pha một chuyến, nhưng cô ấy thì không. Cho dù cô ấy có thực lực, gánh nặng trên vai cũng không cho phép cô ấy mạo hiểm. Bên cạnh còn có thành phố L đang hổ rình mồi, nếu cô ấy vào đó mà xảy ra chuyện gì, người của thành phố L sang gây rắc rối thì căn cứ cần người làm chủ.

Hoàng San San chỉ cho Thẩm Tầm con đường nhanh nhất. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chỉ cần đi theo con đường này là có thể thuận lợi lên núi. Cửa hang xuống mỏ trước kia nằm ngay bên dưới cây non dị hóa đó.

Và con sâu dị hóa kia thì sống ngay trong hang mỏ.

"Tôi ở đây đợi cô ra nhé." Hoàng San San nhìn bóng dáng Thẩm Tầm đi vào rừng, gọi với theo.

"Không cần đâu, cô về đi." Thẩm Tầm thẳng thừng từ chối. Đợi đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất, Hoàng San San mới quay người rời đi.

Tuyền Lê

Hai trăm mét, một trăm mét, năm mươi mét...

Thẩm Tầm đứng dưới chân núi. Lúc này Lai Phúc đã bắt đầu trở nên bồn chồn, lông trên người dựng đứng cả lên, ánh mắt đầy vẻ đề phòng.

"Đi thôi." Thẩm Tầm lên tiếng. Con đường dẫn lên núi rộng rãi lạ thường, trên mặt đất còn có vết bánh xe.

Thẩm Tầm ngồi xổm xuống, đưa tay nhón một ít đất, vê nhẹ trên đầu ngón tay. Vết tích trên mặt đất trông rất mới.

Giống như mới in lên một hai ngày nay, có xe đã lên núi. Trên núi có người...

Đứng dậy, Thẩm Tầm nhìn lên núi. Dưới tán lá rậm rạp, con đường nhỏ ngoằn ngoèo dẫn lên núi bị che khuất.

Cảm nhận một lúc, phát hiện không có nguy hiểm gì, Thẩm Tầm lấy bột t.h.u.ố.c từ trong không gian ra. Trên núi Miên này ngoài thực vật dị hóa thì còn có một con sâu.

Nói là một con, nhưng loài sâu bọ này chưa bao giờ xuất hiện đơn lẻ.

Chúng sống theo bầy đàn là một chuyện, ngộ nhỡ nó còn đẻ con thì sao. Sau khi rắc bột t.h.u.ố.c lên người Lai Phúc, Thẩm Tầm còn hòa tan bột t.h.u.ố.c vào bình xịt, xịt thêm một lượt lên người nó, bản thân cũng chuẩn bị kỹ càng rồi mới xuất phát.

Tiểu Hắc lúc này đã tách khỏi cổ tay Thẩm Tầm, quấn quanh cổ Lai Phúc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu