Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 510



Thẩm Tầm quay đầu liếc nhìn Lai Phúc, "Đi đi, đi đi...".

Thấy Lai Phúc định rời đi, Tiểu Hắc nhanh chóng đuổi theo, dây leo đen quấn quanh cổ Lai Phúc.

Bóng dáng của hai đứa nó nhanh chóng biến mất trong đêm tối. Thẩm Tầm đặt không ít đồ ăn vặt lên bàn tròn bên cạnh, từ từ ăn.

Lưỡi l.i.ế.m môi, Lai Phúc đứng trên đồi cát, ngẩng đầu ngửi một lúc lâu. Vài phút sau, Lai Phúc cúi đầu chạy về phía trước.

Đặt một chiếc ghế dựa trên nóc xe RV, Thẩm Tầm cuộn mình trên ghế, vừa rồi vào không gian gội đầu, chỉ lau qua loa.

Lúc này, những giọt nước trên tóc theo đuôi tóc nhỏ xuống tấm tôn của xe RV, kêu lách tách.

Lại lấy thêm một ít hoa quả bày ra bàn tròn, Thẩm Tầm vắt bớt nước trên đuôi tóc.

Ăn một ít đồ ăn vặt, Thẩm Tầm vươn vai, cuộn mình trên ghế dựa ngủ thiếp đi.

Gió ấm thổi đến, những sợi tóc trắng bay theo gió.

Hai móng vuốt của Lai Phúc đào một cái hố trên đất, rất nhanh đã đào được thứ giấu trong hố cát ra.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một cái đuôi màu nâu lúc lắc, nhanh chóng chui vào trong hố cát. Lai Phúc giơ móng vuốt lên, đè chặt lên cái đuôi đó.

Con rết dị hóa dưới đáy hố cát lúc này hàng chục cái chân đều đồng thời phát lực, ra sức cào vào đá cát xung quanh.

Móng vuốt phải của Lai Phúc giơ lên, móng vuốt sắc nhọn cào vào lớp vỏ màu nâu của con rết, "két két", một thứ chất lỏng màu vàng trào ra.

Lai Phúc há miệng c.ắ.n xuống, cơ thể lùi lại, kéo con rết dị hóa giấu trong hố cát ra hoàn toàn. TruyenLau

Con rết dài hơn hai mét, thân hình to như cánh tay của Lai Phúc. Bị kéo ra khỏi hang, con rết uốn cong thân mình.

Nó quay đầu định c.ắ.n vào miệng Lai Phúc, nếu đã chắc chắn phải c.h.ế.t, thì nó cũng không để con báo này được yên.
Website TruyenLau.com
"Bốp" một tiếng, con rết vừa mới quay đầu lại đã bị Tiểu Hắc một dây leo quất c.h.ế.t, đầu đen của con rết rơi xuống đất.

Mấy cái chân nối với đầu bò trên đất, nhanh chóng chui vào trong hố cát.

Dù đã mất đầu, nhưng nửa thân còn lại của con rết dường như còn quằn quại dữ dội hơn.

Lai Phúc thấy vậy trực tiếp chặt nó ra làm tám mảnh, ăn từng miếng một.

"Sao không thấy người phụ nữ tóc trắng kia?", mười mấy người đang ẩn nấp trong cát vàng lúc này đều có chút nghi ngờ.

Họ đã theo dõi người phụ nữ tóc trắng ba bốn ngày rồi, không phải cô ta với con báo này luôn hình với bóng sao?

Đêm nay cũng theo dõi từ xa, thấy con báo này chạy ra ngoài họ mới theo đến, nhưng theo suốt một quãng đường cũng không thấy bóng dáng của người phụ nữ tóc trắng kia.

"Đừng đ.á.n.h cỏ động rắn vội, đợi xem đã." một người đàn ông bên cạnh đưa tay ngăn mấy người đang manh động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi Lai Phúc ăn xong con rết, mới cảm thấy no hơn một chút, thè lưỡi l.i.ế.m liếm, quay đầu trở về.

"Nó hình như tự mình ra ngoài kiếm ăn, bây giờ định về rồi." một người đàn ông gỡ kính nhìn đêm xuống, đưa cho người đàn ông bên cạnh.

"Có ra tay không anh?", một người đàn em hỏi.

Người đàn ông liếc nhìn những mảnh xác còn lại của con rết, ba tháng trước người phụ nữ này chính là vì con báo này mà xông vào khu an toàn.

Hay là, bắt con báo này để uy h.i.ế.p cô ta, nếu giao đấu, hắn chắc chắn không đ.á.n.h lại được người phụ nữ kia.

"Anh, ra tay đi, tài nguyên mà khu Thanh Sơn chúng ta được chia hai năm nay ngày càng ít đi." phải làm chút chuyện ra trò, cho họ xem.

"Được, ra tay." người đàn ông ra lệnh một tiếng, mười mấy người từ trong hố cát xông ra, tấn công về phía Lai Phúc.

Lai Phúc đã sớm có phòng bị, khi hố cát bên kia có động tĩnh, nó quay đầu bỏ chạy, tốc độ không nhanh.

Vừa chạy, Lai Phúc còn quay đầu nhìn lại phía sau, chỉ thấy lúc này sau lưng nó, đang có mười mấy dị năng giả đuổi theo sát nút.

Nếu là một hai dị năng giả thì còn có cơ hội thắng, mười mấy người này, nó vẫn nên chạy thôi.

Đêm đó của ba tháng trước đã để lại bóng ma cho nó. Bốn dị năng giả hệ tốc độ rất nhanh đã đuổi kịp Lai Phúc.

Lần lượt đứng ở bốn phía trước sau trái phải của Lai Phúc. Sau khi được Thẩm Tầm huấn luyện đặc biệt mười mấy ngày, Lai Phúc dễ dàng đột phá hàng phòng ngự của bốn người.

Chỉ vậy thôi, Lai Phúc vừa chạy vừa quay đầu kêu lên với mấy người.

Lúc Tiểu Hắc vây nó, đã dùng đến hàng chục sợi dây leo, nó còn chạy thoát được, bốn người mà muốn ngăn nó lại.

Tiểu Hắc cuộn tròn trên đầu Lai Phúc, nhìn vẻ mặt đắc ý của nó lúc này.

Bốn người rất nhanh lại đuổi kịp Lai Phúc, mấy người đồng thời phát động tấn công, nhưng vẫn bị Lai Phúc né được.

Lúc Tiểu Hắc quấn lấy nó, Thẩm Tầm cầm con d.a.o găm không có lưỡi sắc đ.â.m vào m.ô.n.g nó, tốc độ còn nhanh hơn họ.

"Con súc sinh này không phải thành tinh rồi chứ, sao chúng ta định tấn công hướng nào cũng bị nó nhìn thấu?" một người đàn ông nghi ngờ hỏi.

Lúc này, mấy người đồng đội chạy phía sau cũng đã đuổi kịp, "Vừa rồi tại sao các người không ngăn nó lại? Kéo dài thời gian cũng được".

Mười mấy giây thôi đã để nó chạy mất, người đàn ông nhìn bốn người với ánh mắt như đang nhìn đồ vô dụng.

"Anh, không phải chúng em không ngăn được, mà là tốc độ của nó quá nhanh, hơn nữa con báo đó còn rất thông minh, chúng ta chặn hướng nào cũng bị nó nhìn thấu".

Người đàn ông nửa tin nửa ngờ nhìn bốn người, "Đừng lề mề nữa, mau đuổi theo".

Lúc này, một người phụ nữ mặc đồ thể thao màu đen, lặng lẽ xuất hiện sau lưng mấy người.

"Triều... Triều Dương, sao cô lại đến?" người đàn ông mừng rỡ nhìn người phụ nữ vừa xuất hiện.

Tuyền Lê

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu