Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 657

Cố Viễn và Lý Hằng từ nãy đến giờ vẫn luôn bận rộn bên chỗ Thẩm Tầm, ngoài việc thu dọn lều trại và hành lý.

Thì chính là nấu bữa tối, Từ Duy bị Lý Hằng gọi sang chỗ Thẩm Tầm có để lại nguyên liệu nấu ăn cho mọi người.

Lúc này cơm nước cũng đã xong, ăn cà chua tuy có thể lót dạ, nhưng cũng khiến họ thèm ăn hơn.

Mọi người đều có chung một cảm giác, bữa tối hôm nay e là không no được rồi, nhưng có cái ăn còn hơn không.

Lý Hằng nghe người phụ nữ tóc ngắn gọi ăn cơm, đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại chui tọt vào lều.

Cố Viễn nhìn sang phía Thẩm Tầm: "Muốn ăn cùng không?" Thẩm Tầm lắc đầu từ chối, cô có đồ ăn.

Hơn nữa lúc ở trong núi Miên, cô cũng ăn đồ của họ mấy lần rồi, có những thứ nhận mãi sẽ thành lẽ đương nhiên.

Lần giao dịch này Thẩm Tầm cũng đã đáp lễ, Cố Viễn cũng nhìn ra, dần dần, anh cũng nắm bắt được phần nào tính khí của Thẩm Tầm.

Tấm bạt chống nước đen sì được Cố Viễn kéo lên, che khuất ánh sáng trong lều của họ, khu rừng lại chìm vào bóng tối.

Thẩm Tầm lấy đèn cồn ra, đun một ấm trà, lấy đồ ăn từ trong không gian bày ra bàn tròn.

Lai Phúc và Tiểu Hắc từ lúc bắt đầu giao dịch đã rủ nhau đi chơi, nửa tiếng rồi chưa thấy về. TruyenLau.com

Đối với cơ thể đầy m.á.u thịt của Lai Phúc, không ít thực vật dị hóa đều thèm thuồng, nhưng có Tiểu Hắc đi cùng Lai Phúc, Thẩm Tầm cũng yên tâm.

Tuyền Lê

Hai đứa nó đi cùng nhau, không gây rắc rối cho cô bên ngoài đã là may lắm rồi.

Ăn xong cơm, Thẩm Tầm chui vào lều ăn thêm chút hoa quả tráng miệng, gắn máy tính bảng lên đỉnh lều.

Thẩm Tầm nằm trên đệm xem phim rồi ngủ thiếp đi, đến tận nửa đêm Lai Phúc và Tiểu Hắc mới về. TruyenLau

Nghe tiếng thở đều đều trong lều, Lai Phúc và Tiểu Hắc đều không làm phiền Thẩm Tầm, mà đặt số quả hái được trước lều cô.

Sáng hôm sau Thẩm Tầm dậy từ rất sớm, thu dọn lều trại treo lên cổ Lai Phúc, thấy bên phía Cố Viễn cũng đang thu dọn.

Họ đông người, phân công rõ ràng, nhặt củi, nhóm lửa nấu cơm, thu dọn lều trại hành lý. TruyenLau.com

Cố Viễn nhìn mọi người bận rộn, gọi Từ Duy lại gần, tối qua đổi được không ít lương thực từ chỗ Thẩm Tầm.

Ngay cả gạo cũng đổi được kha khá, bao lâu nay anh em đi theo anh tuy bữa nào cũng có cái ăn, nhưng nếu nói là ăn no bụng.

Thì chưa từng có, mỗi bữa đều phải kiểm soát, cũng chỉ ăn lưng lửng bụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từ Duy nghe Cố Viễn dặn dò, mắt sáng rực lên, Lý Hằng sán lại gần hai người, tự nhiên cũng nghe thấy lời Cố Viễn nói.

Từ Duy đi đến bên cái lều đang tháo dỡ dở, lấy từ trong không gian ra không ít nguyên liệu tươi ngon và gạo.

Thẩm Tầm liếc qua cũng nhìn thấy hành động của Từ Duy, thu dọn xong xuôi cô lấy đồ ăn từ trong không gian ra.

Vừa ăn, Thẩm Tầm vừa mở đồng hồ liên lạc, kiểm tra vị trí hiện tại của mình.

Cô đang ở vùng ngoại ô ngoài cùng của thành phố M, nếu tiếp tục đi thẳng, khoảng hai ngày nữa là đến thành phố F.

Đang lên kế hoạch lộ trình thì Thẩm Tầm ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức từ phía Cố Viễn bay tới.

Chẳng bao lâu Cố Viễn bưng một cái khay nhỏ đi tới, trên khay đặt ba món ăn nhỏ, vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Khoai tây hầm thịt thú, canh cà chua dưa chuột, và cơm trộn đậu đũa, thấy Thẩm Tầm đang ăn nên phần cơm không nhiều lắm.

Đều đựng trong bát nhỏ, Cố Viễn không đợi Thẩm Tầm từ chối, đặt đồ xuống rồi bưng khay về.

Thẩm Tầm kịp thời gọi Cố Viễn lại, mở đồng hồ liên lạc, lưu lại phương thức liên lạc của Cố Viễn.

Nhìn thức ăn trước mặt, lúc này nếu cô còn không nhìn ra tâm tư của Cố Viễn thì đúng là sống uổng phí rồi.

Mạt thế bao nhiêu năm cô đều một mình vượt qua, giờ chính phủ đã đứng ra, cuộc sống tuy ổn định và được đảm bảo hơn.

Nhưng cô chưa bao giờ nảy sinh ý nghĩ đó, Cố Viễn từng chút từng chút thăm dò tính khí cô, vuốt lông cô.

Cũng không chủ động đề cập, không cho cô cơ hội từ chối, từng chút từng chút thâm nhập, nhưng trong lúc anh hành động.

Lại giữ một khoảng cách khiến cô yên tâm, nhìn bóng lưng Cố Viễn quay đi, thần sắc trên mặt Thẩm Tầm thay đổi liên tục.

Người này có chút khó chơi đây.

Nhìn thức ăn bày ra trước mặt, sau khi hiểu rõ tâm tư của Cố Viễn, Thẩm Tầm cũng không ăn đồ anh mang tới nữa.

Nhìn những thứ đó dần nguội lạnh, Thẩm Tầm cũng chẳng thấy tiếc rẻ.

Ăn xong phần của mình, Thẩm Tầm thu số quả Lai Phúc và Tiểu Hắc hái đêm qua vào không gian.

Dịch chuyển cưỡi lên lưng Lai Phúc: "Lai Phúc, chúng ta đi." gần như ngay khi Thẩm Tầm lên tiếng, Lai Phúc đã đứng dậy lao vút vào rừng.

Cố Viễn nghe thấy tiếng động liền bước ra khỏi lều.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu