Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 615



Lai Phúc lắc lắc cái đầu, đi lên núi được một đoạn, Thẩm Tầm lấy bộ áo giáp của Lai Phúc từ trong không gian ra, mặc vào cho nó thì trong lòng mới yên tâm hơn chút.

Lai Phúc và Tiểu Hắc như hình với bóng đi phía sau Thẩm Tầm. Dao tinh thạch xuất hiện trong tay, Thẩm Tầm men theo vết bánh xe đi lên.

Bên trái là bức tường đất cao tới hai mét, nhìn xuống bên phải là cây cối xanh um, càng lên cao đường càng rộng.

Vết bánh xe trên đường núi càng lúc càng rõ ràng, trên bức tường đất bên trái là những rễ cây màu xanh cuộn lại to cỡ cái đầu người.

Những rễ cây xanh đó khi Thẩm Tầm và Lai Phúc đi ngang qua liền duỗi ra.

Nghe thấy tiếng động, Thẩm Tầm quay đầu nhìn lại, thấy rễ cây kia khi chạm vào bộ giáp trên người Lai Phúc liền rụt lại.

Thẩm Tầm vung d.a.o tinh thạch c.h.é.m vào đám rễ đang cuộn lại đó, rễ cây bị đau liền thụt vào trong tường đất.

Trên mặt tường để lại những cái lỗ đen ngòm. Thẩm Tầm quét mắt nhìn qua, trên mặt tường lúc nãy đi qua, những rễ cây đó đều đã rụt về, đoán chừng là rễ của cùng một loại thực vật dị hóa.

Vài phút sau, những cái rễ vừa rụt lại đó lại vươn ra. Nhìn kỹ thì thấy vết thương vừa bị cắt trên rễ lúc nãy giờ chỉ còn lại một vệt mờ màu nâu nhạt, nhưng độ dài vươn ra của chúng so với lúc nãy dường như dài hơn không ít.

Chúng chiếm gần một nửa con đường, thân hình to lớn của Lai Phúc bị ép sát vào mép đường, vừa đi đất đá dưới chân nó vừa rơi xuống vực.

Hơn một tiếng đồng hồ sau mới đến lưng chừng núi. Đứng ở khúc cua của đường núi, Thẩm Tầm lấy ghế gấp trong không gian ra, ngồi xuống nghỉ ngơi.

Lúc này trời đã sắp tối, mà cô mới chỉ leo đến lưng chừng, trước mắt vẫn còn một nửa chặng đường.

Lấy cơm nước từ không gian ra, cô cũng chuẩn bị một ít đồ ăn cho Lai Phúc và Tiểu Hắc, rồi ngồi bên vệ đường ăn.

Chẳng mấy chốc Thẩm Tầm đã ăn xong, nhưng Lai Phúc vẫn đang ăn, mắt thấy trời sắp tối hẳn, "Mày trông chừng nó nhé."

Thẩm Tầm dặn dò Tiểu Hắc xong, xách d.a.o tinh thạch đi lên phía trên. Tiểu Hắc vươn một dây leo quấn lấy cổ tay Thẩm Tầm.

Lực kéo của nó khiến Thẩm Tầm không bước nổi bước nào, sự cảnh giác trong lòng Thẩm Tầm lại tăng thêm vài phần.

Đến Tiểu Hắc còn thận trọng như vậy, xem ra cái cây nhỏ trên đỉnh núi kia không đơn giản chút nào.

"Không sao đâu, tao đi một lát rồi về." Thẩm Tầm nói xong Tiểu Hắc mới buông tay, nhìn con báo đang ăn.

Tiểu Hắc không đi theo, bóng dáng Thẩm Tầm rất nhanh biến mất sau khúc cua. Lai Phúc ngẩng đầu lên khỏi chậu thức ăn, nhìn bóng lưng chủ nhân biến mất rồi gầm nhẹ hai tiếng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tán lá rậm rạp che khuất bóng dáng Thẩm Tầm, trời tối đen như mực. Lai Phúc l.i.ế.m sạch thức ăn trong chậu, nằm rạp xuống đất, nhìn chiếc ghế gấp trước mặt, gác đầu lên hai chân trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong khu rừng tối tăm, Thẩm Tầm đeo kính nhìn ban đêm vào, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng nhìn thấy vật thể.

Nhắm chuẩn điểm dừng chân phía trước, Thẩm Tầm dịch chuyển tức thời qua đó. Sau khi qua hai khúc cua nữa, Thẩm Tầm lờ mờ nghe thấy tiếng người nói chuyện trong rừng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhìn vết bánh xe trên mặt đất, Thẩm Tầm men theo dấu vết cẩn thận tiến lại gần.

"Đại ca sẽ không sao chứ?"

"Cậu đang nghĩ cái gì thế, anh Viễn làm sao mà có chuyện gì được."
Website TruyenLau.com
"Đúng đấy, cậu xuống đó có chuyện chứ anh Viễn cũng chẳng sao đâu."

Nấp sau thân cây, Thẩm Tầm cũng chỉ nghe loáng thoáng ba giọng nói, cuộc đối thoại của ba người truyền rõ vào tai Thẩm Tầm.

Xem ra bọn họ đã có người đi xuống rồi. Cô ló đầu nhìn về phía đó, thấy có năm người đang ngồi cách đó không xa.

Trong đó ba người ngồi rất gần nhau, có vẻ tiếng bàn tán vừa rồi là của ba người họ.

Hai người còn lại thì mỗi người dựa vào một thân cây cách đó không xa, trời tối quá nên nhìn không rõ, Thẩm Tầm cũng không phân biệt được là nam hay nữ.

Ở khoảng đất trống giữa họ đỗ hai chiếc xe địa hình đã được cải tạo. Căn cứ vào vết bánh xe trên đất, Thẩm Tầm phát hiện người của họ xuống dưới đó ước chừng đã được hai ngày rồi.

"Ai ở đó?" Soạt! một tiếng, mười mấy chiếc lá cây bay vèo từ phía bên kia tới, cắm phập vào chỗ Thẩm Tầm vừa đứng.

Gần như ngay tức khắc, mấy người đang ngồi nghỉ trên đất bật dậy, chạy về phía những chiếc lá vừa gim xuống.

Tuyền Lê

Mười mấy chiếc lá cắm sâu xuống đất, và cả vào thân cây bên cạnh, ăn sâu vào gỗ ba phần.

Người đàn ông nhìn những chiếc lá cắm trên mặt đất, nhíu chặt mày.

"Sao lại không có ai?"

"Có phải lúc nãy anh nhạy cảm quá rồi không?" người đàn ông ngồi xổm xuống, nhổ chiếc lá cắm dưới đất lên.

Chiếc lá mềm mại nằm trong tay hắn cứng như kim thép. Người đàn ông đưa chiếc lá lên trước mắt nhìn, chiếc lá tuột khỏi tay hắn rơi xuống đất.

"Đúng đấy, đại ca không ở đây, anh cũng đừng có thần hồn nát thần tính quá, thả lỏng chút đi."

Nhưng người đàn ông không để ý đến lời nói của mấy người kia, mà ngồi xổm xuống, kiểm tra kỹ lưỡng một lần nữa.

Khi nhìn thấy dấu chân trên mặt đất, đồng t.ử người đàn ông co rút lại. Vừa rồi thực sự có người đứng ở đây.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu