Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 632

"Tao không sao rồi, đi thôi." nói rồi Thẩm Tầm leo lên lưng Lai Phúc. Lý Hằng nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.

Hồi ở trong pháo đài chữa trị cho con báo này, hắn cũng từng thử làm thân với nó.

Nhưng con báo này cứng đầu cứng cổ, sờ một cái cũng không cho, trừ khi là lúc chữa trị vết thương mới được vuốt ve chỗ bị thương một chút.

Trước đây hắn cũng từng có ý định bắt cóc con báo này, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Tầm cho nó ăn những gì thì dập tắt ý định đó ngay.

Nuôi không nổi, nuôi không nổi, ăn còn ngon hơn cả hắn, mà còn đòi bắt cóc nó.

Tuy nhiên nhìn con báo này ngày càng khỏe mạnh dưới sự chữa trị của mình, hắn cũng cảm thấy rất có thành tựu.

Mới một thời gian không gặp, hình như nó lại cao lớn thêm không ít, lông trên người cũng mọc dài ra.

Đặc biệt là ở những vết thương cũ, lớp lông mới mọc óng mượt, chứng tỏ Thẩm Tầm chăm sóc nó cực kỳ tốt.

Lai Phúc cúi đầu, quét mắt nhìn mọi người có mặt, cuối cùng dừng lại ở Lý Hằng và Cố Viễn.

Hai người này có mùi của chủ nhân, chủ nhân ở trong hang động đó chắc là ở cùng hai người này.

Lý Hằng giơ tay chào Lai Phúc: "Này, còn nhớ tao không?"

Lai Phúc quay cái đầu to tướng về phía Lý Hằng, mũi phun ra hơi thở, nó có chút ấn tượng.

"Đi thôi." Cố Viễn chui vào xe, ngồi ghế phó lái. Lý Hằng mở cửa xe.

Nhìn Cố Viễn ngồi ghế phó lái: "Anh Viễn, em lái xe hả?"

Cố Viễn không nói gì. Lý Hằng đặt hai tay lên vô lăng, hạ kính xe xuống, nhìn chiếc xe phía sau.

Hô một tiếng: "Đi thôi."

"Lai Phúc, đi theo họ." Thẩm Tầm cưỡi trên lưng Lai Phúc. TruyenLau

Vị trí hiện tại của họ là ngay dưới chân núi, con đường hầm trong lòng núi thông thẳng xuống chân núi.

Xe địa hình chạy trong rừng, chỗ nào không có đường thì họ cũng cán ra đường mà đi, rẽ trái rẽ phải trong rừng.

Cuối cùng dừng lại bên cạnh một cái cây to lớn.

Lúc này đã là hơn ba giờ chiều, Thẩm Tầm dịch chuyển tức thời đứng trên ngọn cây, nhìn về phía căn cứ thành phố M.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mấy tòa nhà cao tầng bị cây dị hóa to lớn che khuất, nhưng Thẩm Tầm vẫn lờ mờ nhìn thấy chút đường nét.

Vị trí hiện tại là hướng sáu giờ so với căn cứ thành phố M. Còn Hoàng San San lúc này đã về pháo đài.

Nhưng cô ấy đã phái vài dị năng giả có thân thủ khá tốt canh chừng dưới chân núi Miên, đợi Thẩm Tầm xuất hiện. TruyenLau

Nào ngờ Thẩm Tầm đã rời đi từ lâu. Một bóng đen từ trên núi bay xuống, mấy người thấy hắn xuất hiện.

Lập tức vây quanh: "Thế nào rồi, trên đó xảy ra chuyện gì mà động tĩnh lớn thế?"

Mấy người hỏi dồn, người đàn ông lắc đầu, sắc mặt hơi tái nhợt: "Không thấy người trên đó, nhưng con sâu kia hình như phát điên rồi, mau đi thôi, rời khỏi đây trước đã."

Nói xong người đàn ông bay đi, mấy người kia vội vã theo sau.

"Con sâu đó bị sao vậy, chẳng phải nó vẫn luôn ngủ say sao?" Một người khác hỏi. Bọn họ trước mạt thế vốn là người dân bản địa thành phố M.

Về sự thay đổi của núi Miên, họ rõ hơn ai hết, con sâu đó họ càng quen thuộc hơn.

"Con sâu đó hình như đẻ rất nhiều trứng trong núi Miên, bây giờ lũ trứng đó nở ra hết rồi." người đàn ông vừa nói vừa quay đầu nhìn lại phía sau.

Chỉ thấy lúc này từ trên xuống dưới núi Miên bị lũ sâu màu nâu đen chiếm cứ, ngay cả trên những cây dị hóa cũng bám đầy sâu nâu đen.

Cảnh tượng trước mắt trông có vẻ hài hòa, nhưng cũng có không ít con sâu đuổi theo sau lưng họ.

"Sao lại có con biết bay, lúc trước bọn chúng toàn bò dưới đất mà?" Một người khác nói. Trước đây khi họ vào núi Miên.

Tuyền Lê

Gặp phải cũng chỉ là những con sâu trắng, hơn nữa chỉ biết bò dưới đất.

Nhưng lúc này đuổi sát theo họ lại là những con sâu nở ra từ kén, chúng quanh năm ăn đá trong hang động.

Đã dị hóa mọc ra mấy đôi cánh trong suốt. "Kéo tôi với." người đàn ông hét lớn. Dị năng giả hệ Tốc độ vội vàng đưa tay ra.

Nắm lấy tay người đàn ông kéo anh ta chạy cùng, lũ sâu có cánh đuổi theo bén gót.

Mấy người chạy trong rừng mười mấy phút mới cắt đuôi được bọn chúng, trốn trong bụi cỏ thở hồng hộc.

Mấy người nhìn lũ sâu dị hóa bay trở lại núi Miên: "Đám đó đều là trứng do con kia đẻ ra sao?"

Dị năng giả thám thính trên núi gật đầu: "Tôi không dám lên trên, nhưng ngay khi tôi thám thính đến lưng chừng núi, những thứ này đột nhiên chui lên từ dưới đất".

"Không tìm thấy người như lão đại nói, nhưng tôi nhìn thấy con sâu trắng kia." người đàn ông nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu