Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 631



"Đi lối này." bóng dáng Lý Hằng chạy phía trước rất nhanh biến mất, trong chớp mắt đã không thấy đâu.

Thẩm Tầm sững người một chút, chạy đến vị trí của Lý Hằng lúc nãy mới phát hiện trên mặt đất có một cái lỗ.

Lý Hằng đã trượt xuống trước, thấy Cố Viễn cũng nhảy xuống, Thẩm Tầm mới nhảy theo.

Trượt trong đường hầm hơn mười phút, Thẩm Tầm mới nhìn thấy bóng dáng hai người phía trước. Cố Viễn và Lý Hằng đứng dậy.

Phủi bụi đất dính trên người, Thẩm Tầm tiếp đất xong cũng phủi bụi trên người.

Lý Hằng quay người đẩy tảng đá khổng lồ phía sau ra, trước mắt là những bậc thang dẫn lên trên. Thẩm Tầm đi theo sau hai người.

Nhìn con đường trước mắt, Thẩm Tầm phát hiện bọn họ chắc chắn đã ở đây rất lâu, hơn nữa trong đội còn có một dị năng giả hệ Thổ.

Men theo bậc thang đi lên mãi, nửa tiếng sau, Cố Viễn đưa tay đẩy tảng đá khổng lồ trước mặt ra.

Một tia sáng chiếu vào, khi tảng đá được dời đi hoàn toàn, cảnh tượng bên ngoài cũng hiện ra trước mắt.

"Anh Viễn... ra rồi..." người đàn ông nói xong liếc nhìn Thẩm Tầm đứng sau Lý Hằng.

Mấp máy môi thì thầm hỏi Lý Hằng: "Cô ta là ai thế?"

Lý Hằng nháy mắt ra hiệu anh ta đừng hỏi nhiều, sau đó ánh mắt những người khác đều đổ dồn về phía Thẩm Tầm.

Người phụ nữ tóc ngắn khi nhìn thấy Thẩm Tầm, đầu tiên là sững người, sau đó đi tới, quan sát Thẩm Tầm từ trên xuống dưới.

"Đêm hôm kia, là cô."

Thẩm Tầm chạm mắt với người phụ nữ, ánh mắt khó hiểu, đêm đó cô đúng là bị hai người này phát hiện.

Giọng điệu người phụ nữ không phải nghi vấn mà vô cùng khẳng định. Lúc này người đàn ông đứng sau lưng người phụ nữ cũng đi tới.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quan sát Thẩm Tầm một lượt, trong mắt lóe lên vẻ kỳ lạ. Trước đó dựa vào dấu chân, họ đã đoán được chiều cao của Thẩm Tầm tương đối chính xác.

Ngọn núi này hiện tại sẽ không có ai lên, cho dù là người của căn cứ thành phố M đến cũng chỉ đứng dưới chân núi quan sát từ xa.

Bọn họ sẽ không lên đây. Hai người thầm phân tích, lập tức đoán ra Thẩm Tầm chắc chắn không phải người thành phố M.

Cộng thêm lúc trước nhìn thấy dây leo đen từ dưới lao lên, bọn họ cũng nhìn thấy người phụ nữ này trên dây leo đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Website TruyenLau.com
"Đi trước đã." Cố Viễn đẩy tảng đá lấp kín miệng hang, Lý Hằng đi đến chiếc xe địa hình cải tiến đầu tiên.

Mở cửa chui vào, thò đầu ra ngoài cửa sổ gọi với Thẩm Tầm: "Lên xe đi."

Thẩm Tầm không để ý đến anh ta, quay người nhìn lên núi. Lý Hằng nhìn theo hướng mắt Thẩm Tầm lên núi.

Chẳng bao lâu trên núi truyền đến động tĩnh, tiếng động ngày càng lớn, cây dị hóa trên núi như bị thứ gì đó x.é to.ạc ra.

Một dây leo đen vươn ra từ cây dị hóa, trên dây leo thô to đó có một con thú dị hóa cao năm mét đang đứng.
TruyenLau.com
Mấy người lại một lần nữa kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt, ngọn núi này có ma lực gì sao?

Động vật dị hóa và thực vật dị hóa trước kia chẳng phải không thể chung sống sao?

Tuyền Lê

Sao cái cây nhỏ trên núi lại có thể chung sống với lũ sâu trong lòng núi, trên dây leo đen trước mắt lại còn có một con báo đang đứng.

"Chuẩn bị chiến đấu." người đàn ông hô lên một tiếng rồi lấy s.ú.n.g từ trong ba lô ra. Thẩm Tầm quay đầu liếc nhìn người đàn ông.

Lý Hằng bước xuống xe, giơ tay vỗ bốp vào gáy người đàn ông: "Cất s.ú.n.g đi, đừng để tao phải tát mày."

Người đàn ông quay đầu nhìn Lý Hằng: "Anh Hằng, anh đ.á.n.h em làm gì?"

Dây leo đen ngày càng đến gần mấy người, Thẩm Tầm bước lên hai bước: "Ngao Ngao~~~".

Con báo đứng trên dây leo gầm lên, rồi tung người nhảy xuống, chạy về phía mấy người dưới núi.

Thẩm Tầm cũng chạy lên hai bước: "Lai Phúc, Tiểu Hắc."

Dây leo đen khổng lồ trên núi cũng bám sát sau lưng con báo. Lai Phúc chồm lên người Thẩm Tầm.

Đè cô ngã xuống đất, thè lưỡi l.i.ế.m láp: "Ngao~~".

Tiểu Hắc quấn lấy vết thương trên cổ tay Thẩm Tầm, Lai Phúc cũng ngửi thấy mùi m.á.u tanh trên người cô.

"Tao không sao rồi." Thẩm Tầm đứng dậy. Phía sau Cố Viễn, mấy người trợn tròn mắt, nhìn Thẩm Tầm đầy kinh ngạc.

Thân dây thô to của Tiểu Hắc bao vây khu vực xung quanh, những dây leo đen như rắn đen trườn bò trên mặt đất.

Tiểu Hắc quấn trên cổ tay Thẩm Tầm, thu nhỏ dần, vài phút sau biến thành một sợi dây đen tầm thường.

Nhìn qua cứ tưởng là dây buộc tóc màu đen. Lai Phúc nhìn vết thương đã đóng vảy trên cổ tay Thẩm Tầm.

Lại gầm nhẹ hai tiếng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu