Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 588



Hai tháng sau, tại một ngọn núi lớn ở thành phố K, một bóng đen đang nhảy nhót trên những cái cây dị hóa, thân ảnh của cô nhanh đến mức chỉ để lại một vệt tàn ảnh.

Tuyền Lê

Dưới gốc cây, một con báo trắng cao năm mét đang chạy, đuổi theo bóng đen phía trước.

Tiếng vo ve vang lên sau lưng một người một báo, đàn ong dị hóa dày đặc đang đuổi theo sát nút.

Khi khoảng cách thu hẹp, phần đuôi của những con ong dị hóa bất ngờ b.ắ.n ra gai nhọn, lao về phía hai kẻ đang bỏ chạy phía trước.

"Đa đa đa đa!" những chiếc gai b.ắ.n vào cành cây nơi bóng đen vừa đứng, găm sâu vào gỗ ba phần.

Cái cây dị hóa này lập tức như bị chọc tức, xù hết cả lên, những tán lá rậm rạp bao phủ lấy đàn ong dị hóa.

Đàn ong dị hóa nhất thời bị cái cây này chặn đường, chỉ biết trơ mắt nhìn bóng đen kia rời đi.

Trong lòng ôm một cái hũ kín, Thẩm Tầm dùng ngón tay chấm vào trong, quệt một ít mật ong trắng đưa vào miệng: "Ngọt quá."

Lai Phúc đứng dưới gốc cây, gác hai chân trước lên thân cây, gào lên đòi Thẩm Tầm cho nó ăn một miếng.

Thẩm Tầm lấy thìa từ trong không gian ra, múc một muỗng đưa đến miệng Lai Phúc. Lai Phúc l.i.ế.m mật ong trên thìa, đôi mắt híp lại đầy thỏa mãn.

Cũng múc cho Tiểu Hắc một muỗng, tuy Tiểu Hắc cũng ăn nhưng rõ ràng nó không hứng thú lắm với thứ này, nó cũng chẳng nếm ra mùi vị gì.

Thẩm Tầm nhảy xuống khỏi cành cây, ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào thân cây. Một người một báo chia nhau ăn hết chỗ mật ong còn lại trong hũ.

Cho đến khi cái thìa cạo xuống đáy hũ phát ra tiếng lạo xạo, Thẩm Tầm huơ huơ cái thìa trước mắt Lai Phúc: "Trong này hết thật rồi, đây là miếng cuối cùng."

Vừa nói ánh mắt cô vừa đảo liên hồi. Lai Phúc đứng dậy, nhìn vào trong hũ mấy lần, ánh mắt tràn đầy không tin tưởng.

"Sao mày có thể dùng ánh mắt đó nhìn tao chứ? Tao đau lòng lắm đấy. Tao làm sao có thể lén ăn mảnh được, mày không tin người khác thì cũng phải tin tao chứ?"

Nói rồi Thẩm Tầm đứng dậy, quay lưng về phía Lai Phúc rồi nhét nốt mấy miếng mật ong cuối cùng vào miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhãi ranh." Lai Phúc đi sau lưng Thẩm Tầm, trong lòng vẫn đang suy nghĩ về những lời chủ nhân vừa nói, nó đâu có ý đó. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nhưng ngay sau đó mũi nó hít hít, nhìn thấy bả vai đang rung lên của chủ nhân, nó tức giận ngửa mặt lên trời gầm thét. Lần nào cũng vậy, thấy nó hiền nên bắt nạt.

Thẩm Tầm nghe thấy tiếng kêu của Lai Phúc, nuốt vội thứ trong miệng xuống. Khổ Lai Phúc chứ không thể để khổ mình được.
Website TruyenLau.com
Cuối cùng cô đặt cái hũ xuống trước mặt Lai Phúc: "Lần này là hết thật rồi, không tin mày tự xem."

Lai Phúc vẻ mặt tủi thân nhìn Thẩm Tầm. Lần nào cũng là nó đi dụ đám quái vật kia đi, kết quả cuối cùng nó chỉ được ăn có vài miếng.

Thè lưỡi l.i.ế.m liếm mép hũ, Thẩm Tầm nhìn dáng vẻ tủi thân của nó, đưa tay xoa đầu nó.

"Được rồi, tao đảm bảo với mày, lần sau gặp lại, tao sẽ đi dụ chúng đi, thế nào?" Lai Phúc nghe Thẩm Tầm đảm bảo.
Website TruyenLau.com
Nó húc nhẹ vào người Thẩm Tầm một cái. Thôi được rồi, tha thứ cho cô đấy.

Nhặt cái hũ dưới đất thu vào không gian, Thẩm Tầm lấy bột t.h.u.ố.c rắc lên người, lại rắc thêm cho Lai Phúc một ít.

Việc di chuyển trong rừng dị hóa đều phải dựa vào thứ này.

Một người một báo đi về phía trước được một đoạn, Lai Phúc há miệng c.ắ.n lấy góc áo Thẩm Tầm. Thẩm Tầm quay đầu nhìn bộ dạng đó của nó liền biết chắc chắn nó lại phát hiện ra đồ ngon gì rồi.

Từ lúc xuất phát ở thành phố A đến nay, trong rừng dị hóa nếu loại trừ những mối nguy hiểm ra thì vẫn có không ít đồ ăn ngon.

Bình thường chúng sẽ không chủ động tấn công, chỉ cần nắm bắt được tập tính và quy luật của chúng thì có thể đi lại tự do trong rừng.

Nhưng điều kiện tiên quyết là phải che giấu được hơi thở trên người, chúng thích nhất là m.á.u thịt của dị năng giả và động vật dị hóa.

Nếu ngửi thấy một chút mùi thôi, chúng sẽ như ch.ó điên vậy, thực vật dị hóa trong bán kính vài dặm đều sẽ kéo tới.

Lai Phúc dẫn đường phía trước, một người một báo nằm rạp dưới bụi cây rậm rạp. Thẩm Tầm nhìn theo hướng mắt của Lai Phúc về phía trước.

Chỉ thấy bên bờ suối phía trước, một cây ăn quả mọc trong khe đá, quả trên cây vừa đỏ vừa to.

Một người một báo nằm đó mười mấy phút không động đậy, chỉ vì dưới gốc cây lúc này đang có mười mấy người đứng đó.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu