Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 592

Ông chú trung niên quan sát khuôn mặt Thẩm Tầm một lúc rồi đoán Thẩm Tầm có lẽ là dị năng giả.

Nhìn bộ dạng không trang bị gì nhiều của cô, đoán chừng trên người cô chắc có mang theo thứ gì đó che giấu khí tức.

Ăn trưa xong, mấy người luân phiên canh gác, nghỉ ngơi ngủ trưa, tiếng ngáy vang lên, đợt này nối tiếp đợt kia.

Thẩm Tầm dựa vào người Lai Phúc, trong tay cầm cây nấm đã nướng chín, đồ trong khu rừng này đều rất ngon.

Không có bất kỳ chất phụ gia nào, hơn nữa đều là đồ tự nhiên, nấm cũng rất mọng nước.

Mật ong ăn trước đó cũng rất ngon, có lẽ do là ong dị hóa, mật ong đó tuy rất ngọt nhưng lại có vị ngọt thanh.

Ăn nhiều cũng không thấy ngấy, hơn nữa mật ong do ong dị hóa làm ra cũng đều được lấy phấn hoa từ những thực vật dị hóa đó.

Ăn mãi, số nấm trên tay cũng sắp hết, Thẩm Tầm ngước mắt nhìn mấy người đang nghỉ ngơi cách đó không xa.

Mở ba lô lấy ra mười mấy cái bánh, lại đổi thêm ít nấm với mấy người đó.

Đang định tiếp tục ngủ trưa thì bụi cỏ nơi mấy người lúc nãy đi tới lại phát ra tiếng sột soạt.

Mười mấy giây sau, một nhóm hơn hai mươi người bước ra từ bụi cỏ. Ánh mắt họ đầu tiên nhìn về phía Thẩm Tầm bên trái.

Sau đó lại nhìn sang nhóm hơn hai mươi người bên phải. Hiện tại ở đây đã hết chỗ nghỉ, nhưng chỗ này có lẽ là khu vực tương đối an toàn.

Nên mấy người đó đi về phía trước một đoạn rồi lại quay đầu trở lại, ở giữa Thẩm Tầm và nhóm người lúc trước.

Quây lại một chỗ nghỉ ngơi. Trong đội, hai người phụ nữ ngước mắt nhìn về phía Thẩm Tầm, ánh mắt đảo liên tục, cúi đầu thì thầm bàn tán. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thẩm Tầm tai thính nghe được vài câu, cuối cùng đứng dậy vỗ vỗ Lai Phúc đ.á.n.h thức nó: "Đi thôi.", nhấc chân đi vào trong rừng.

Tuyền Lê
TruyenLau.com
Thân hình năm mét của Lai Phúc khiến đám người nhìn đến trợn mắt há mồm, trong mắt hai người phụ nữ lộ vẻ ghen tị.

Mang theo một con báo như vậy xông pha trong rừng, chỉ cần không cố ý trêu chọc những thực vật dị hóa kia.

Thì cơ bản là có thể đi ngang trong rừng rồi.

Sau khi rời xa những người đó, tốc độ của Thẩm Tầm mới chậm lại, tìm quanh đó một lúc, cuối cùng lại phát hiện một khu vực an toàn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Tầm giơ tay vuốt nhẹ đồng hồ, 12 giờ 47 phút, vẫn có thể nghỉ thêm một lát.

Chỗ nghỉ lúc nãy, ngoài nhóm hơn hai mươi người gặp trước đó, cộng thêm hơn hai mươi người đến sau.

Đã có hơn năm mươi người, quá nhiều người tụ tập một chỗ, e là sẽ bị thực vật dị hóa mạnh mẽ để mắt tới.

Thành phố K bên này tuy nói là ít gặp thực vật dị hóa nguy hiểm, nhưng không có nghĩa là nó không tồn tại.

Lấy ghế dựa từ trong không gian ra, Thẩm Tầm dựa vào ghế nghỉ ngơi, Lai Phúc cũng thuận thế nằm xuống bên cạnh.

Tiểu Hắc trượt từ cổ tay Thẩm Tầm xuống, leo lên cây dị hóa sau lưng Thẩm Tầm. Cái cây dị hóa vốn định nổi đóa.

Khi cảm nhận được khí tức của Tiểu Hắc, lập tức run lên như cầy sấy, lá cây xào xạc. Thẩm Tầm mở mắt.

Nhìn lá cây lắc lư không ngừng trên đầu, lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Hai giờ đồng hồ báo thức vang lên, Thẩm Tầm thu ghế dựa, lấy đồ ăn vặt từ không gian ra, vừa đi vừa ăn.

Băng qua một bụi cây rậm rạp nữa, Thẩm Tầm nhìn con đường nhỏ hiện ra trước mắt, con đường này chắc là thường xuyên có người đi lại.

Cỏ dại trên đất có dấu vết dọn dẹp rõ ràng, trên nền đất xốp phía dưới còn có khá nhiều dấu chân dày đặc.

Một người một báo đi dọc theo con đường nhỏ về phía trước. Một nhóm người xuất hiện trước mặt, kèm theo tiếng cãi vã.

Khi nhìn thấy Thẩm Tầm, mấy người đó lập tức im bặt.

Họ mặc đồng phục lao động thống nhất, tay xách hòm đồ nghề, cách đó không xa phía trước là tháp tín hiệu.

Họ chắc là đến sửa chữa tháp tín hiệu. Thẩm Tầm đi ngang qua mấy người họ, trên mặt đất chất đống mười mấy thanh vật liệu to khỏe để sửa chữa tháp tín hiệu.

Nhìn con báo đi sau lưng Thẩm Tầm, mấy người đó im như thóc, không ai dám ho he, đợi đến khi Thẩm Tầm đi xa.

Mấy người đó lại bắt đầu cãi nhau. Thẩm Tầm tai thính nghe được một hai câu, hình như là lần sửa chữa tháp tín hiệu này.

Vốn dĩ có một dị năng giả phải đi cùng họ, nhưng người đó lại nói dối là có việc đột xuất không đến được.

Nhưng họ đã khuân vật liệu đến đây rồi, cũng không có cách nào leo lên, trong lúc than vãn thì xảy ra cãi vã.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu