Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 605

Người sống sót lộ vẻ kinh hãi, trơ mắt nhìn thức ăn để trên bàn sắp bị thu đi.

Giữa giữ mạng và đắc tội với dị năng giả, anh ta chọn cái sau. Anh ta cũng không muốn thế, nhưng nếu không rời khỏi thành phố L.

Đến cái ăn cũng bị thu mất, thì anh ta ở trong rừng cũng chỉ có nước chờ c.h.ế.t.

Người sống sót vươn tay, lao về phía những kẻ đang thu thức ăn: "Các người bỏ đồ xuống, đừng lấy đi, cầu xin các người!".

Người sống sót khổ sở cầu xin. "Bịch" một tiếng, gã đàn ông tung cước, đạp người kia văng xa tít.

Người kia bị đạp ngã không dậy nổi, mặt úp xuống bùn đất, trông vô cùng t.h.ả.m hại, khiến đám dị năng giả cười rộ lên.

Người sống sót bò dậy từ dưới đất, lại lao tới lần nữa. Lần này tên dị năng giả không nương tay nữa.

Mất kiên nhẫn đ.á.n.h anh ta thừa sống thiếu c.h.ế.t, rồi sai đàn em phía sau nhét anh ta vào lồng sắt.

"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, chúng mày đều thấy rồi đấy nhé, vừa nãy là nó chủ động tấn công tao.", gã đàn ông gào lên.

Mọi người chỉ dám giận mà không dám nói, chỉ nhìn hắn với ánh mắt đầy phẫn nộ. Gã đàn ông dường như cũng đã quen với điều đó.
TruyenLau.com
Mấy người tiếp theo muốn qua đường đều móc hết gia sản trên người ra, chỉ cầu mong được rời khỏi thành phố L, sống sót rời khỏi đây.

Gã đàn ông nhìn phản ứng của mấy người đó, vô cùng hài lòng: "Học tập đi, học tập đi, chúng mày mà hiểu chuyện bằng một nửa bọn họ, thì tao đã không tốn nhiều thời gian thế này".

Gã đàn ông nở nụ cười, mấy tên đàn em phía sau thu hết đồ đạc mấy người kia để trên bàn.

Rất nhanh đã đến lượt người phụ nữ đứng trước Thẩm Tầm. Người phụ nữ run rẩy, đưa tay kéo cậu bé mười mấy tuổi đứng bên cạnh. Website TruyenLau.com

Hai người đi về phía trước: "Tôi... tôi chỉ có những thứ này thôi, cầu xin anh, các anh giơ cao đ.á.n.h khẽ, cho mẹ con tôi đi qua đi."

Người phụ nữ cầu xin, đưa ba lô ra. Mấy người bên bàn mở ba lô, lục lọi một hồi.

Trong mắt gã đàn ông hiện lên vẻ chế giễu, rồi dốc ngược ba lô, đổ đồ bên trong lên bàn.
TruyenLau
"Cộp cộp" mấy tiếng trầm đục, vài quả dại lăn lóc trên bàn rồi rơi xuống đất.

"Chút đồ này, e là không được đâu.", ánh mắt gã đàn ông quét từ trên xuống dưới người phụ nữ, ánh mắt đó khiến cô ta sởn gai ốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Tầm quan sát một chút, bọn chúng lập trạm kiểm soát ở đây, đàn ông chỉ cần nộp đủ thức ăn là có thể an toàn rời đi.

Nhưng phụ nữ thì không, phụ nữ dù có nộp đủ thức ăn vẫn sẽ bị giữ lại bằng đủ mọi lý do kỳ quái.

Trong những cái lồng kia, phụ nữ bị nhốt chiếm đa số.

Thẩm Tầm trượt xuống khỏi lưng Lai Phúc, im lặng chờ đợi. Theo quan sát của cô vừa rồi, bọn chúng đã đoán ra thân phận dị năng giả của cô.

Vừa nãy đã đi gọi người rồi.

"Tôi... chỗ này không đủ sao? Tôi thấy người vừa nãy cũng chỉ đưa chừng này đồ, các anh đã cho họ đi rồi mà?"

Người phụ nữ nói. Cô ta vừa nãy thấy chỉ cần chừng đó đồ là có thể đi qua, nên mới giấu bớt số quả thừa trong ba lô đi.

Gã đàn ông không ngẩng đầu lên, châm chọc nói: "Cô nhìn nhầm rồi, hắn đưa gấp ba chỗ này của cô đấy".

Ánh mắt gã đàn ông gần như dán chặt lên người phụ nữ, không hề rời đi. Cậu bé đứng cạnh người phụ nữ, ánh mắt trống rỗng mang theo chút âm trầm.

Tuyền Lê

Mạt thế mấy năm nay, phụ nữ còn sống ngày càng ít, nhất là ở thành phố L của bọn họ, tỷ lệ nam nữ là ba mươi trên một.

Đủ thấy mức độ quý hiếm của phụ nữ.

Cấp trên đã nói rồi, đàn ông muốn rời khỏi thành phố L, được thôi, chỉ cần nộp đủ thức ăn tương ứng là có thể đi.

Còn phụ nữ thì không được, bọn họ muốn rời đi thì phải dốc toàn lực ngăn cản lại, không chỉ thu lương thực của họ.

Mà còn phải nhốt họ vào lồng, đưa về căn cứ.

"Ba... ba lần...", người phụ nữ không kìm được, thốt lên kinh ngạc.

Nhưng nhìn đứa con bên cạnh, người phụ nữ c.ắ.n răng, lấy số thức ăn giấu trước n.g.ự.c ra.

"Cộng thêm chỗ này đủ chưa, có thể cho chúng tôi đi rồi chứ?"

Người phụ nữ ngây thơ hỏi.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu