Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tận Thế Thiên Tai: Tích Trữ Hai Tỷ Vật Tư, Ẩn Mình Sống Sót

Tác giả : A Thụ TN

Chương 587

Sau khi hai người tắt liên lạc thì trời đã tối. Một chiếc thuyền bay lao thẳng về phía ngọn núi nơi Thẩm Tầm ở.

Thiếu tướng Cao dừng thuyền bay, bước ra khỏi khoang thuyền. Nhìn thấy những người đứng sau lưng Thẩm Tầm, anh ta ngẩn người một lúc. Anh ta chưa từng thấy nhiều người như vậy ở chỗ Thẩm Tầm.

Nhớ lại cuộc gọi lúc chiều, anh ta cũng đã điều tra rõ người bạn mà Thẩm Tầm nói là ai.

Mấy người kia nhìn chiếc thuyền bay đậu bên cạnh, lại nhìn Thiếu tướng Cao, ánh mắt mang theo chút cảnh giác.

Thiếu tướng Cao bước về phía Thẩm Tầm: "Người bạn mà cô nói là Lâm Tường Thụy, hạng ba trong cuộc tuyển chọn phải không?"

Thẩm Tầm gật đầu. Nhìn dáng vẻ bình thản của cô lúc này, anh ta nhất thời không biết rốt cuộc Thẩm Tầm có cần mình giúp hay không.

"Tôi có quen biết người đứng sau Lâm Yến, đã liên hệ với Lâm Yến đến tiếp ứng cho Lâm Tường Thụy rồi." Thiếu tướng Cao chậm rãi nói.

Chuyện này là sao chứ? Muốn Thẩm Tầm nợ mình một ân huệ sao mà khó thế? Anh ta còn chủ động chạy tới đây báo một tiếng.

Nhưng nhìn vẻ bình thản của Thẩm Tầm, e là mọi chuyện đã được giải quyết rồi.

Thiếu tướng Cao cũng không tự làm mình mất mặt thêm nữa, lái thuyền bay chuẩn bị về. Lúc này mấy người đứng sau Thẩm Tầm nhìn Thiếu tướng Cao với ánh mắt mong chờ.

Thiếu tướng Cao bị nhìn đến mức hơi rợn người, bèn mở miệng hỏi họ có muốn đi cùng anh ta về Thành phố trên không không?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không ngờ mấy người đó cực kỳ vui vẻ, thi nhau chui vào trong thuyền bay, chen chúc đứng cùng một chỗ. Thiếu tướng Cao thấy cảnh này thì hơi hối hận.

Tuyền Lê

Biết thế anh ta đã không lắm miệng. Mấy người đó ở trên thuyền tạm biệt Thẩm Tầm, thuyền bay hướng về phía Thành phố trên không mà bay đi.

Thẩm Tầm nhìn chiếc thuyền bay đi xa, xoay người chui vào phi thuyền của mình, khởi động rồi lái lên núi.

Lai Phúc nằm bên cửa, thấy Thẩm Tầm về liền đứng dậy, đuôi vểnh cao, chạy về phía cô.
Website TruyenLau.com
Nó đã ăn tối rồi, Thẩm Tầm cũng ăn qua loa bữa tối. Nhìn Tiểu Hắc đang cuộn mình dưới chân núi, Thẩm Tầm gọi Tiểu Hắc về.

Từ khi ốc đảo hình thành, Tiểu Hắc vẫn luôn canh gác dưới chân núi. Cô và Lai Phúc cũng đã hưởng thụ cuộc sống yên bình hơn một tháng nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giờ đây khắp nơi đều bị thực vật dị hóa tấn công, chỉ có chỗ cô là yên tĩnh như thường, tất cả đều là công lao của Tiểu Hắc. TruyenLau

Chơi mấy tháng rồi, nên thu tâm lại thôi. Sau khi Tiểu Hắc trở về bên cạnh Thẩm Tầm, cô có thể cảm nhận rõ ràng những thực vật dị hóa dưới chân núi đang chậm rãi tiến về phía đỉnh núi.

Bước ra khỏi pháo đài, Thẩm Tầm nhìn xuống dưới núi.

Lúc này đám thực vật dị hóa đã leo lên núi, đang lao thẳng về phía cô.

Tiểu Hắc thấy thế định xuống dạy dỗ chúng một trận, nhưng Thẩm Tầm giơ tay ngăn lại: "Chúng ta đi thôi."

Thẩm Tầm xoay người, giơ tay thu pháo đài vào không gian. Một cái hố móng khổng lồ hiện ra trước mắt, dưới đáy móng thậm chí còn có không ít sâu bọ bò qua bò lại.

Xem ra cô đã sớm bị đám sâu bọ dị hóa dưới lòng đất nhắm tới, chỉ là pháo đài toàn được xây bằng tinh thạch, chúng có c.ắ.n thế nào cũng không thủng.

Dưới đáy móng, vô số sâu bọ dị hóa đang bò lổm ngổm trong hố. Mất đi pháo đài, chúng nhanh chóng chiếm cứ nơi này.

Đám sâu bọ chen chúc tầng tầng lớp lớp. Thẩm Tầm lấy xăng từ trong không gian ra, cắm ống dẫn, phun thẳng vào đám sâu bọ bên trong.

Cuối cùng ném xuống hố một que diêm. "Bùm" một tiếng, trong hố móng bùng lên tiếng nổ lớn, ngay sau đó là ngọn lửa dữ dội bốc lên.

Thẩm Tầm đứng bên miệng hố, cảm nhận hơi nóng phả vào mặt, lùi lại hai bước.

Lai Phúc bị ngọn lửa bốc lên quét trúng, lông dưới cổ cháy đen một mảng. Nó kêu "Ngao~~~" một tiếng rồi lùi lại phía sau.

Lúc này đám thực vật dị hóa đang leo lên núi cảm nhận được nhiệt độ nóng rực kia, thân hình đều khựng lại.

Thẩm Tầm lấy t.h.u.ố.c bột trong không gian ra rắc lên người, lại rắc không ít lên người Lai Phúc: "Đi thôi."

Ngọn núi nơi cô ở bốc lên ánh lửa ngút trời. Đợi đến khi Thiếu tướng Cao nhận được tin tức, Thẩm Tầm đã sớm rời đi rồi.

"Người rời đi từ lúc nào? Các cậu có thấy cô ấy đi về hướng nào không?" Thiếu tướng Cao hỏi.

Mấy người kia đều lắc đầu, họ hoàn toàn không biết: "Thiếu tướng, tôi thấy cô ấy đi về phía rừng rậm."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu