Đây cũng là lần làm nhiệm vụ nhẹ nhàng nhất từ trước đến nay của chương trình, mọi người không chỉ bán hết cá mà còn có cá nướng để ăn, vừa ăn vừa bán, khiến tổ đạo diễn nhìn mà thèm thuồng!
Duy chỉ có Tần Chỉ trước sau đều không muốn đụng vào cá nướng của Đào Thị. Ngược lại Tưởng Vũ Hạo ngồi bên cạnh cô ta, ăn đến mức chỉ muốn có thêm chai bia!
Tưởng Vũ Hạo: "Cậu không ăn à? Cá nướng này thơm lắm."
Tần Chỉ: "Ăn cái gì mà ăn? Cậu đói đến thế sao!"
Tưởng Vũ Hạo: "Chẳng lẽ cậu không đói? Thật sự ngon lắm đấy, tôi không lừa cậu đâu, thơm hơn tất cả các loại cá nướng tôi từng ăn! Không tin cậu ngửi thử xem!"
Tần Chỉ vừa định đẩy con cá nướng được đưa tới ra thì tay liền mềm nhũn. Cô ta sao có thể không đói, nhưng không thắng nổi cục tức trong lòng.
Đúng lúc này, Đào Thị lượn qua lượn lại tới thông báo một tiếng: "Dọn hàng thôi!"
Tần Chỉ ngẩng đầu liền nhìn thấy Đào Thị mỗi tay cầm một con cá nướng, đứng trước mặt mình. Mùi vị thơm đến mức cô ta sắp không khống chế nổi bản thân. Đây là... đến đưa cá nướng cho cô ta sao?
Cô ta đột nhiên có chút ngượng ngùng, cảm thấy mình không nên có định kiến, mang thành kiến đi nhìn Đào Thị. Thật ra, con người cô ấy cũng khá tốt, không những không gây chuyện mà còn giúp mọi người bán cá, hoàn thành nhiệm vụ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghĩ vậy, Tần Chỉ nuốt nước miếng, giơ tay lên, vừa định đón lấy con cá nướng trong tay Đào Thị thì nghe thấy có người gọi Đào Thị một tiếng. Đào Thị xoay người một cái, người liền cầm hai xiên cá nướng đi mất. Cá nướng và tay của Tần Chỉ, cứ thế lướt qua nhau...
TruyenLau
Tần Chỉ: "???"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thấy cảnh này, Tưởng Vũ Hạo lập tức không nhịn được cười ha hả: "Người phụ nữ kia, cơ thể của cậu thành thật hơn cái miệng nhiều đấy!"
Tần Chỉ tức giận đuổi theo đ.á.n.h Tưởng Vũ Hạo. Cậu ta rốt cuộc là cùng phe với ai? Như thế này mà còn đòi thích chị họ cô ta? Nằm mơ đi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai người gây ra động tĩnh không nhỏ. Đào Thị vốn chưa đi xa, thấy họ cãi nhau liền quay lại can ngăn.
Nghe Tưởng Vũ Hạo nói Tần Chỉ muốn ăn cá của mình, Đào Thị theo bản năng hộ thực, đưa cá ra xa. Tần Chỉ sắp tức phát khóc, thế này thì quá mất mặt rồi, đúng là bạn tồi! Cô ta không cần sĩ diện sao? Cái gì cũng nói toạc ra!
Thấy hốc mắt Tần Chỉ đỏ lên, Đào Thị mới biết cô nàng chưa ăn được miếng cá nướng nào, khuôn mặt nhỏ cũng có chút rối rắm. Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh tư tưởng đầy lưu luyến, Đào Thị vẫn chia cho Tần Chỉ một con cá nướng: "Cậu đừng buồn, cho cậu ăn cá nè, siêu ngon luôn đó!"
Tần Chỉ vốn định từ chối, cảm thấy Đào Thị là hư tình giả ý, nếu thật sự muốn cho cô ta ăn, sao vừa nãy không đưa luôn?
Quay đầu lại nhìn thấy đôi mắt to tròn trong veo sạch sẽ của Đào Thị tràn ngập sự chân thành, người liền do dự. Hơn nữa cá nướng thật sự quá thơm, trưa nay cô ta chưa ăn cơm, giờ trời lại tối rồi, ba ngày không hoàn thành nhiệm vụ, ba ngày không dính chút thức ăn mặn nào, lời từ chối tức khắc nghẹn lại không nói nên lời...
Đào Thị thấy mắt Tần Chỉ sắp dính chặt vào con cá nướng, cũng không biết cô nàng đang do dự cái gì, liền chủ động nhét cá nướng vào tay Tần Chỉ: "Tớ đi trước đây! Đi giúp mọi người một tay!"
Đưa xong cá nướng, Đào Thị ném lại một câu rồi biến mất, cô sợ mình còn không đi thì sẽ luyến tiếc mất QwQ.
Tưởng Vũ Hạo cũng biết mình đùa hơi quá trớn, đứng bên cạnh xin lỗi. Tần Chỉ nhìn con cá nướng trong tay, cảm nhận được sự quan tâm của Tưởng Vũ Hạo, trong lòng dần dần dễ chịu hơn chút. Khi miếng thịt cá đầu tiên đưa vào miệng, vị ngon khiến cô ta muốn khóc, nước mắt xoát một cái liền rơi xuống.
Tưởng Vũ Hạo nhìn mà luống cuống, cậu đã biết mình sai rồi, cũng xin lỗi rồi, sao Tần Chỉ trông có vẻ càng buồn hơn vậy?
Mãi đến khi nghe thấy Tần Chỉ nức nở nói: "Lâu lắm rồi tớ không được ăn thịt, sao số tớ lại khổ thế này! Lúc tớ huấn luyện ở nhóm nhạc cũng đâu có chuyện không cho ăn thịt đâu, hu hu hu!"
Tưởng Vũ Hạo: "……!"
Có khả năng đây là vui quá mà khóc chăng? Đều là "chuyện tốt" do tổ chương trình làm ra cả!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.