Mạnh Hạ Trình: "!!!"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nếu không bị giữ lại, Mạnh Hạ Trình cảm thấy mình có thể nhảy cao ba mét. Cả người anh sợ đến mức run b.ắ.n lên. Đừng nhìn ông cụ già cả mà lầm, tay khỏe kinh khủng, nắm chặt Mạnh Hạ Trình không buông, ra chiều "cậu không trả tiền thì để mạng lại".
NPC đột nhiên gây khó dễ cũng thu hút sự chú ý của các khách mời khác. Theo bản năng, họ đứng cách xa Mạnh Hạ Trình, tránh bị vạ lây, liên tục xua tay ý bảo đều do một mình cậu ta làm, không liên quan đến mọi người! Nhìn thấy ông cụ không nhịn được mà cười hở cả lợi, Mạnh Hạ Trình càng sợ hơn...
Tất nhiên, mọi người cũng chỉ đùa thôi, rất nhanh đã vây lại, nghĩ cách giải cứu Mạnh Hạ Trình. Họ bắt đầu thương lượng với ông cụ, dùng lời ngon ngọt khuyên giải: "Ông ơi, ông phải học cách buông tay, có chuyện gì từ từ nói!"
Ông cụ nghe xong, hiếm khi đại phát từ bi buông tay ra, chỉ cười lạnh một câu: "Lượng sức các người cũng không chạy thoát đâu."
Đám khách mời nhanh chóng ôm nhau thành một đoàn. Mọi người gan lớn lắm, cũng không phải sợ đâu, chỉ là đang thương lượng đối sách thôi mà : )
Đúng lúc này, Hạ Triết như nhớ ra điều gì, anh móc điện thoại ra, mở giao diện thanh toán. Những người khác cũng lấy điện thoại tổ chương trình phát cho ra xem. Kết quả chắc chắn là thất vọng, một xu cũng không có.
Trong lúc mọi người đang bó tay hết cách, Đào Thị đứng bên cạnh ăn say sưa. Bỏ qua ông lão có diện mạo dọa người kia thì kẹo hồ lô vừa to vừa đỏ, bọc lớp đường mật, nhìn rất ngon, khiến người ta không nhịn được nuốt nước miếng. Sầm Nhã Mạn bỗng hoảng hốt nhận ra một vấn đề, cô nàng lặng lẽ đi đến bên cạnh Mạnh Hạ Trình, thì thầm: "Anh có phát hiện ra không?"
TruyenLau.com
Mạnh Hạ Trình: "Cái gì?"
Sầm Nhã Mạn: "Quả hồng mềm thì bị bóp!"
Mạnh Hạ Trình: "Hả?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sầm Nhã Mạn: "Tại sao người ta không kéo tay Hạ Triết? Không đòi tiền Đào Thị mà cố tình chọn anh thế! Trong lòng anh không có chút tự trọng nào sao! Ha ha ha!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mạnh Hạ Trình: "......"
Cảm ơn, tôi bị tổn thương rồi đấy.
Giọng Sầm Nhã Mạn không lớn nhưng khổ nỗi xung quanh quá yên tĩnh, lời nói không chỉ bị mọi người nghe thấy mà còn nghe rõ mồn một, khiến ai nấy đều cười ầm lên. Các khách mời cũng không thấy có gì sai, ngược lại còn thấy có lý! Mạnh Hạ Trình chưa kịp vui mừng được bao lâu thì đã bị người nhà đ.â.m cho một nhát. Người ta thường nói hoạn nạn thấy chân tình, anh coi như nhìn thấu rồi.
Lúc này, Đào Thị vừa vặn ăn xong kẹo hồ lô. Cô đảo đôi mắt đen láy, bàn tay nhỏ kéo góc áo Mạnh Hạ Trình, quan tâm nói: "Anh đừng sợ, có làm có chịu! Kẹo hồ lô là em ăn, tiền cũng nên để em trả."
Lời này nghe sao mà cảm động quá, trái tim Mạnh Hạ Trình cũng được an ủi phần nào. Ánh mắt Hạ Triết thì cứ liên tục dừng trên người Đào Thị, cảm thấy cô nhìn thế nào cũng đáng yêu. Thật ra, chuyện này không khó giải quyết. Những NPC kiểu này đều mang trong mình nhiệm vụ thúc đẩy cốt truyện. Khách mời có tiền hay không, đạo diễn còn không rõ sao?
Đào Thị nói xong với Mạnh Hạ Trình liền bước lên trước một bước, đứng trước mặt ông cụ. Bóng dáng nhỏ bé của cô trong mắt các khách mời trở nên vô cùng dũng cảm, dũng khí đáng khen!
Ánh mắt Đào Thị lại không kìm được mà dừng trên cây kẹo hồ lô. Buổi tối trời lạnh, cái mũi thanh tú của cô đỏ ửng lên. Ông cụ cũng thấy không nỡ. Bảo ông làm khó một tên con trai thì còn tàn nhẫn được, chứ đến lượt cô bé con này khó tránh khỏi không xuống tay được. Ông dịu giọng nói: "Cô bé, ta thấy có duyên với cháu. Cây kẹo hồ lô đầu tiên coi như tặng cháu nếm thử, bạn cháu chỉ cần trả tiền cây thứ hai là được, năm đồng."
Nghe thấy được trả ít tiền đi, mọi người đều rất vui, nhưng vẫn lo sốt vó vì tiền. Năm đồng làm khó cả đám anh hùng hào kiệt. Mấy khách mời cố định có kinh nghiệm đã xắn tay áo, chuẩn bị dùng sức lao động để gán nợ. NPC chắc là muốn họ làm việc gì đó. Tuy kẹo hồ lô là Đào Thị ăn, nhưng kể cả Đào Thị không ăn thì họ cũng không thoát được cửa ải này, tất cả đều là cái hố do tổ chương trình đào sẵn.
Đào Thị cảm ơn ông cụ, rồi như đang suy tính gì đó, bấm đốt ngón tay tính toán, sau đó hỏi: "Ông ơi, nếu chúng cháu mua thêm ít kẹo hồ lô nữa, ông có thể bán rẻ hơn chút không?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.