Giọng Hạ Triết trầm thấp khàn khàn, cũng rất nhanh buông cô ra, quan tâm hỏi: "Anh không lạnh, em có sao không?"
Giọng Đào Thị rất mềm mại: "Em không sao nha, người vẫn còn nguyên vẹn này!"
Sau đó, Đào Thị nhớ ra vấn đề chính: "Buổi diễn bắt đầu chưa? Bây giờ là mấy giờ rồi, em còn kịp không..."
Hạ Triết sau khi bình tĩnh lại một chút, vừa giải thích vừa cởi áo khoác khoác lên người Đào Thị: "Kịp, anh đưa em về."
Anh đưa điện thoại cho Đào Thị, bảo cô cầm soi đường, rồi bế ngang cô lên. Đào Thị định nói mình có thể tự đi, nhưng bị phát hiện đi chân trần nên hoàn toàn mất quyền lựa chọn. Cho dù đi giày cao gót vào thì xuống cũng rất chậm, ảnh hưởng tốc độ lại còn không an toàn.
TruyenLau.com
Hạ Triết cứ thế bế Đào Thị xuống lầu từng tầng một, hai người cũng trao đổi thông tin với nhau. Đào Thị cảm thấy Hạ Triết đúng là quý nhân của mình, thật thần kỳ, thế mà có thể tìm thấy cô trong tòa nhà rộng lớn như vậy...
Thực ra, Hạ Triết đã đến trường quay từ sớm, vốn ngồi ở khán đài. Khi biết tin Đào Thị mất tích, anh liền giúp đỡ cùng tìm kiếm. Dựa vào manh mối nhân viên cung cấp và vị trí cuối cùng Đào Thị biến mất, ban đầu anh cũng giống đa số mọi người, tìm rất nhiều phòng nhưng không có kết quả.
Cho đến khi anh nhìn thấy một chiếc thang máy ngừng hoạt động, hỏi nhân viên mới biết thang máy đó thông sang tòa nhà khác. Vì phần lớn công việc đều tập trung ở tòa nhà A, tòa nhà B đã bị bỏ hoang, nhưng thang máy vẫn tốt, không biết sao lại không phản ứng, chẳng lẽ bị hỏng? TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau khi kiểm tra, phát hiện nguồn điện của tòa nhà B bị ngắt, dây điện bị cắt đứt. Hạ Triết trong nháy mắt phản ứng lại. Anh từng đóng rất nhiều phim trinh thám, đầu óc xoay chuyển rất nhanh. Nhận ra điều bất thường, anh vừa bảo nhân viên giúp đỡ tìm cùng, vừa đi vào lối thoát hiểm gần thang máy đó nhất, bắt đầu leo lên từng tầng một. May mắn là anh đã tìm đúng lối đi, và cũng tìm được cô.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đào Thị nghe mà đôi mắt sáng lấp lánh, cảm thấy Hạ Triết thật lợi hại! Khi hai người xuống cầu thang được khoảng năm phút, nguồn điện dự phòng khởi động, có điện trở lại, họ chuyển sang đi thang máy, một mạch đi xuống.
Các bạn cùng phòng biết tin tìm được Đào Thị, nhanh chóng chạy tới. Nhìn thấy Đào Thị, nước mắt họ lập tức rơi như mưa.
Lời tác giả: Về bình luận có người phản hồi, cảm thấy nữ chính quá yếu đuối, ngốc bạch ngọt, ngốc nghếch, tôi muốn giải thích một chút:
① Thiết lập nhân vật nữ chính là Thao Thiết con mềm mại đáng yêu, thích ăn uống. Câu đầu tiên trong phần tóm tắt đã ghi rõ là một chút cũng không hung dữ. Đây không phải truyện nữ cường, cũng không làm được chuyện tay không bắt hung thủ. Nếu thật sự làm vậy, tôi cho rằng đó là OOC (Out of Character - lệch tính cách nhân vật). Tôi cảm thấy nữ chính có thể lanh lợi chọn cách ẩn nấp để bảo vệ bản thân khi phát hiện nguy hiểm đã là rất tốt rồi.
② Sở dĩ nữ chính đi theo hung thủ không phải vì ngốc nghếch, mà vì bản thân cô ấy phải đi tìm Cố Ngưng. Cố Ngưng cũng bị nhân viên công tác đưa đi. Nữ chính không biết trước mọi chuyện, ai đang yên đang lành lại đoán được người khác sẽ hại mình chứ?
③ Tôi biết bút lực của mình còn non kém, logic cũng không thể làm đến mức không có kẽ hở. Rất nhiều sự việc nhìn từ các góc độ khác nhau đều tồn tại tranh luận. Tôi chấp nhận sự bất mãn của mọi người, cũng rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ mua bản quyền. Nếu làm mọi người thất vọng, muốn bỏ truyện, tôi chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi. Xin lỗi, năng lực cá nhân tôi có hạn, tôi không hoàn hảo, viết cũng không tốt, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức viết những gì mình muốn viết, hoàn thành cuốn tiểu thuyết ngọt ngào đơn giản này.
Ngay từ trong thang máy, Đào Thị đã được đặt xuống, gót chân nhỏ đã lấm lem bụi đất. Sau khi đi giày vào, Hạ Triết kéo chặt chiếc áo đang khoác trên người cô, giúp cô chỉnh lại mái tóc hơi rối, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng lau đi vết bẩn trên mặt cô. Nhìn cô gái với đôi mắt chứa đầy sao trước mặt, Hạ Triết rũ mắt xuống, xác nhận cô không bị thương, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng cuối cùng cũng được hạ xuống. Anh từ từ thu tay về, lặng lẽ đứng sang một bên.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.