Vụ án g.i.ế.c người liên hoàn xảy ra đã được một thời gian, tình hình ác liệt, tin tức không thể bưng bít được nữa, bị truyền thông phanh phui, dần dần lên men gây hoang mang cho người dân. Cấp trên tăng cường nhân lực, nữ chính cuối cùng cũng tìm được tung tích của nghi phạm là người đàn ông trung niên. Thân phận thật sự của người này bị đào bới, từng có tiền án, nghi ngờ là đang trả thù xã hội. Ngoài ra, ông ta còn một thân phận không ai biết: ông ta là chú của Thư Dạ, cũng là người nhận nuôi cô.
Nói là nhận nuôi nhưng thực tế không hề làm bất kỳ thủ tục liên quan nào. Ngày người chú ra tù, ông gặp Thư Dạ trên đường ở vùng ngoại ô. Cô ngồi một mình bên vệ đường, trước mặt là chiếc ô tô đang tự bốc cháy, cha mẹ đều đã bỏ mạng. Khác với những đứa trẻ bình thường, cô không khóc không nháo, nhìn thấy ông, cô chỉ nói một câu: "Chú ơi, chú có thể đưa cháu về nhà không?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thư Dạ là một cô gái xinh đẹp từ nhỏ, nhưng chính điều kiện ưu tú đó lại khiến cô gặp nhiều bất hạnh. Cô có vẻ như đang sống trong một gia đình giàu có hạnh phúc, nhưng đó chỉ là vỏ bọc giả dối. Cha ngoại tình từ khi Thư Dạ còn rất nhỏ, mẹ liền lấy cô ra để trút giận. Giấu dưới lớp quần áo là vô số vết bầm tím và vết thương.
Vì quá xinh đẹp, Thư Dạ thường xuyên bị bạn bè cùng trang lứa bắt nạt nhưng chẳng ai chống lưng cho cô. Mẹ chê cô vô dụng, cha thì vì đối phương là con trai út của quan lớn nên bắt cô phải chủ động lấy lòng, miệng nói trẻ con chỉ là đùa nghịch, có thể làm ra chuyện xấu gì chứ, cho dù có chuyện gì thật thì đó cũng là phúc khí của cô. Sự vô tâm của cha mẹ đã đẩy cô vào một tuổi thơ tăm tối mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
Khi ý thức được không ai có thể bảo vệ mình, Thư Dạ học được cách tự vệ. Cô bắt đầu dùng thủ đoạn để trả thù những kẻ làm tổn thương mình. Sau đó, cô gặp người chú. Chú đưa Thư Dạ đến một thành phố mới, bắt đầu cuộc sống mới. Ban đầu mọi thứ đều tốt đẹp, nhưng ở đâu cũng sẽ có kẻ xấu...
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Những nạn nhân kia c.h.ế.t là đáng đời. Cậu bạn học cấp ba lại càng kích động Thư Dạ sâu sắc hơn. Cậu ta liên tiếp có hành động động tay động chân quấy rối, lừa cô đến tiệc sinh nhật, chuốc rượu, muốn xâm hại cô. Cuối cùng, Thư Dạ đưa cậu ta về nhà, trói vào ghế suốt ba ngày, lăng ngược đến c.h.ế.t mới cảm thấy được an ủi phần nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn thám t.ử là một sự cố ngoài ý muốn triệt để. Thư Dạ vốn tưởng bọn đàn ông đều giống nhau, nhưng anh không làm gì cô cả, ngược lại còn dạy cô rất nhiều điều. Rằng nam nữ cần giữ khoảng cách, cô là học sinh, họ không thể quá thân mật, ảnh hưởng không tốt đến cô. Anh còn lấy đi con d.a.o của cô. Anh trông có vẻ là người không giỏi biểu đạt cảm xúc, nhưng cô có thể cảm nhận được sự dịu dàng của anh.
Website TruyenLau.com
Đồng thời, Thư Dạ biết mục đích của anh không đơn thuần. Chú nói anh là thám tử, cô cần phải xử lý anh, nhưng mỗi lần định ra tay, cô đều do dự một cách khó hiểu.
Cuối cùng, người chú quyết định thay Thư Dạ giải quyết thám tử. Để bảo vệ Thư Dạ, ông đã để lộ bản thân trước tầm mắt công chúng, ông sắp bị bắt rồi. Trước khi c.h.ế.t, ông muốn giúp Thư Dạ tiêu diệt mối họa ngầm cuối cùng – chính là thám tử. Anh ta chắc chắn đã biết bí mật của Thư Dạ, chỉ cần cả hai người bọn họ đều c.h.ế.t, Thư Dạ sẽ an toàn.
TruyenLau.com
Đáng tiếc, người chú đã thất bại. Thám t.ử sớm có phòng bị, anh không phải là tay mơ trói gà không chặt, thân thủ khá tốt. Sau khi khống chế được người chú, anh chất vấn ông ta rốt cuộc muốn làm gì, nguyên nhân liên tiếp tiếp cận Thư Dạ, và cấm ông ta làm tổn thương cô.
Cùng lúc đó, Thư Dạ nhìn thấy bức thư người chú để lại, biết ông muốn đồng quy vu tận với thám t.ử nên vội vàng chạy tới hiện trường. Thư Dạ bảo thám t.ử thả chú ra. Thấy Thư Dạ cầm ống tiêm đi về phía mình, thám t.ử tự tin có thể khống chế cô, nhưng anh không làm vậy mà im lặng lùi lại, nhường chỗ. Thư Dạ đỡ người chú dậy. Đôi mắt người chú vẫn luôn nhìn chằm chằm thám tử, xác nhận anh không có hành động nào khác mới thở dài, đột nhiên ông cũng hiểu ra đôi chút về những lời Thư Dạ từng nói...
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.