Người ta thường nói không thể trông mặt mà bắt hình dong. Đừng nhìn cô bé trông trắng trẻo sạch sẽ, đơn thuần vô hại, nhưng trên người cô lại luôn xảy ra những chuyện khiến người ta không ngờ tới.
Hiện giờ, các khách mời đã biết dụng ý của tổ chương trình, an toàn bản thân không được đảm bảo, không biết lúc nào sẽ "nhận cơm hộp", lẽ ra phải nghĩ cách đoàn kết lại để chống cự chứ?
Đạo diễn thấy Đào Thị ra hiệu cho Hạ Triết, trong lòng còn rất mong chờ. Dù cô có nói nhỏ đến đâu thì âm thanh cũng được thu lại và nghe rõ mồn một. Thấy hai người ghé sát vào thì thầm, đạo diễn không kìm được dỏng tai lên, muốn nghe xem Đào Thị nghĩ ra ý tưởng quỷ quái gì. Sau đó, ông nghe thấy câu nói không thể tưởng tượng nổi kia...
Đạo diễn: "???"
Cái gì gọi là "trói lại ném vào phòng tối"?
Lời này để người ta nghe thấy thì còn ra thể thống gì? Bọn họ là chương trình đứng đắn! Sao có thể làm ra chuyện như vậy! Đây căn bản là bôi nhọ!
Đạo diễn ra lệnh nhớ cắt đoạn này đi, trong lòng không nhịn được hừ lạnh một tiếng. Không nhìn ra nha! Cô bé này vậy mà lại thích kiểu đó? Khẩu vị cũng lạ thật!
Cùng lúc đó, nhóm ba người đã rảo bước nhanh hơn về phía nhà trọ. Đến nơi mới phát hiện họ là nhóm trở về đầu tiên. Vì tiến triển quá thuận lợi, ba người chẳng tốn mấy sức lực nên không về phòng mà kiên nhẫn đợi ở quầy lễ tân tầng một. Họ kê mấy chiếc ghế nhỏ ngồi ngay cửa, vừa hóng gió mát buổi chiều vừa nhàn nhã đợi những người khác. Bỏ qua nhiệm vụ thì quả thực là những ngày tháng thần tiên!
Website TruyenLau.com
Khi Đường Du và Mạnh Hạ Trình xuất hiện, phong cách của hai nhóm người tạo thành sự đối lập rõ rệt. Sự chênh lệch nhìn qua là thấy ngay: một nhóm thì chỉn chu sáng sủa, một nhóm thì mặt mày xám ngoét, người sau thậm chí đầu tóc còn rối bù, như thể vừa đ.á.n.h nhau xong...
Sầm Nhã Mạn không nhịn được cười, sán lại gần: "Oa, các anh t.h.ả.m quá vậy!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mạnh Hạ Trình thấy nhóm ba người vẫn bình an vô sự, tảng đá trong lòng coi như được bỏ xuống. Anh cũng không để ý Sầm Nhã Mạn trêu chọc, đi thẳng lên lầu tắm rửa, thay bộ quần áo khác mới sảng khoái đi xuống. Biết được quá trình làm nhiệm vụ của nhóm ba người, lại nghĩ đến cảnh ngộ bi t.h.ả.m của mình, anh cạn lời không biết nói gì.
Mạnh Hạ Trình: "?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đây là cái chương trình ma quỷ tiêu chuẩn kép gì vậy?
Đường Du mệt đứt hơi, nằm dài trên ghế, định thở lấy hơi rồi mới cử động. Anh ta miêu tả sơ qua cảnh tượng mình bị ma đuổi mạo hiểm thế nào, vừa nói vừa không nhịn được cảm thán: "Chỉ ngắn ngủi trăm mét mà anh cảm giác tốc độ của mình có thể phá kỷ lục thế giới, thật là muốn mạng già!"
Mãi đến khi Đường Du nghỉ ngơi chỉnh đốn xong, nhóm cuối cùng là Tạ Hiến và Vân Hạc Minh mới trở về. Tình trạng của hai người chẳng khá hơn Đường Du và Mạnh Hạ Trình là bao, vẻ mặt đã sống không còn gì luyến tiếc.
Chiếc quần vốn sạch sẽ giờ toàn là dấu tay bẩn thỉu. Phát hiện ra có người còn t.h.ả.m hơn mình, Đường Du được an ủi, lập tức vui vẻ: "Hai chú đi chạy nạn về đấy à?"
Hai người nhìn thấy mọi người như nhìn thấy người thân, định lao tới ôm chầm lấy một cái thật to nhưng bị ghét bỏ đẩy ra.
Tạ Hiến hiếm khi nghẹn ngào: "Anh Đường, em còn tưởng em không về được nữa..."
Vân Hạc Minh vô lực nói: "Bọn em suýt chút nữa là không gặp được mọi người rồi..."
Giữa ban ngày ban mặt bị dọa c.h.ế.t khiếp, Tạ Hiến mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Không phải anh yếu đuối mà là bị đồng đội kéo chân sau. Nếu không phải Vân Hạc Minh cũng t.h.ả.m hại như mình thì Tạ Hiến đã nghi ngờ anh ta có vấn đề. Nếu không phải anh ta đột nhiên ôm chặt lấy Tạ Hiến thì Tạ Hiến đã chạy mất dép từ lâu rồi!
Hai người sắp không còn sức nói chuyện, tắm rửa thay quần áo xong ngồi vào bàn ăn, Tạ Hiến vẫn không thể quên được cảm giác bất lực sâu sắc đó, tinh thần sắp bị tàn phá đến sụp đổ. Ngay sau đó, anh lại nghe được tin tức khiến người ta càng thêm sụp đổ.
Hạ Triết: "Tiếp theo có thể sẽ còn người mất tích, mọi người phải chuẩn bị tâm lý, tốt nhất đừng hành động một mình."
Vân Hạc Minh: "Không phải chứ?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.