Thấy mọi người đều nhìn chằm chằm mình với ánh mắt kiểu "mau khai ra", "thẳng thắn sẽ được khoan hồng", "kháng cự sẽ bị nghiêm trị", Mạnh Hạ Trình liên tục xua tay, cười phủ nhận: "Bọn em là bạn tốt."
Nhìn Đào Thị vẫn "không màng thế sự, một lòng chỉ lo gặm đồ ăn", Mạnh Hạ Trình cảm thấy mình rất thỏa mãn. Anh thích cô, nhưng không cần thiết phải nói ra trong hoàn cảnh này, anh cũng không thể làm như vậy. Khi chưa xác nhận ý tứ của đối phương mà công khai nói chuyện thích nọ kia, thì có khác gì đạo đức bắt cóc đâu? Cho dù trước đó có đăng trạng thái trên Weibo, anh cũng dùng giọng điệu mơ hồ, tuy có phần bốc đồng nhưng cũng có thể giải thích theo góc độ fan hâm mộ.
Mạnh Hạ Trình quay phim hơn nửa năm, cả ngày đắm chìm trong kịch bản và nhân vật. Sau khi đóng máy, người cũng bình tĩnh hơn nhiều, suy nghĩ cũng càng thêm rõ ràng. Họ mới quen nhau bao lâu chứ? Đào Thị vừa mới bước vào giới giải trí, đang trong giai đoạn sự nghiệp đi lên, lúc này kỵ nhất là công bố chuyện tình cảm.
Nếu Đào Thị ở bên anh, người ngoài căn bản sẽ không nhớ tên cô, chỉ nói cô là bạn gái Mạnh Hạ Trình. Đào Thị sẽ cần dành nhiều thời gian và nỗ lực hơn để chứng minh bản thân. Nếu thật sự như vậy, Mạnh Hạ Trình thà không nói gì, cứ lẳng lặng nhìn cô trưởng thành tốt đẹp, ngày càng giỏi hơn, chẳng phải cũng rất tốt sao?
Chuyện anh có thể nghĩ đến, Hạ Triết sẽ càng hiểu rõ hơn anh. Mọi người đều là người thông minh, tuy Đào Thị và Hạ Triết ký cùng một công ty, có cảm giác "cận thủy lâu đài" (gần quan được ban lộc), nhưng Mạnh Hạ Trình một chút cũng không hoảng. Trong thời gian ngắn Đào Thị sẽ không ở bên ai cả, cô ấy còn chưa "thông suốt" đâu. Giống như rất nhiều fan nói, cô ấy chính là một đứa trẻ đáng yêu, vui vui vẻ vẻ ăn uống, sống hạnh phúc vui sướng, trước mắt như vậy là đủ rồi.
Đối với câu trả lời của Mạnh Hạ Trình, mọi người cũng không tin lắm. Ánh mắt anh nhìn Đào Thị quá mức dịu dàng, đôi mắt con người là không biết nói dối. Tưởng Vũ Hạo liền bắt đầu ồn ào, bị Tần Chỉ vỗ vai một cái mới chịu im lặng. Sau một hồi cười nói vui vẻ, trò chuyện cũng mệt, mọi người chuẩn bị nghỉ ngơi. Đào Thị cũng ăn xong rồi, tổ chương trình còn tưởng sẽ thừa rất nhiều, kết quả phát hiện đúng là thừa rất nhiều, nhưng thừa toàn là xương →_→
Mọi người cùng nhau giúp dọn bàn, rửa bát rồi trở về phòng tắm rửa đi ngủ, một ngày cũng theo đó mà kết thúc.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. TruyenLau
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hôm sau, mọi người giải quyết xong bữa sáng, đón chào nhiệm vụ mới của tổ chương trình.
TruyenLau
Qua bài học bán cá hôm qua, đạo diễn đã trở nên càng biết gây sự hơn. Lần này trực tiếp tước đoạt quyền lợi ăn uống của khách mời. Các người không phải giỏi ăn sao? Xem lần này còn ăn kiểu gì!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong thôn có một nhà giàu nuôi dê, các khách mời phải đến chuồng lớn, cạo lông cho dê bên trong, rồi lại mang ra chợ bán lông dê.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Các khách mời: "???"
Đang giữa mùa hè, còn lâu mới đến mùa đông, ai mà mua lông dê chứ? Đạo diễn, mấy chuyện liên quan đến tiếng người, ông đúng là một chút cũng không làm!
Dù vậy, các khách mời vẫn xuất phát, mục tiêu là chuồng nuôi dê. Vòng vo mãi mới đến nơi thì thấy chủ trại dê dắt một chú dê con đứng ở cửa, đã đợi từ lâu. Chú dê con lông vừa trắng vừa ngắn, tai phấn nộn, kêu be be, cũng không sợ người lạ, cứ vây quanh các khách mời xoay vòng vòng, đặc biệt đáng yêu, khiến người ta rất muốn sờ một cái.
Tần Chỉ là người đầu tiên không nhịn được đưa tay ra, lại bị dê con nhanh nhẹn tránh thoát, sờ vào khoảng không. Đang có chút tiếc nuối thì dê con đã đi đến bên cạnh Đào Thị, ngửi ngửi cô, rồi dùng đầu cọ vào bắp chân cô.
Dù cách lớp vải nhưng vẫn thấy hơi ngứa, Đào Thị chớp mắt liền thấy dê con ngẩng đầu nhìn mình, ánh mắt ngây thơ vô số tội, lắc lắc đầu, mềm mại kêu một tiếng!
Đào Thị như có cảm giác vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên đầu dê con xoa xoa. Một người một dê tương tác, hình ảnh rất đáng yêu. Những người khác thấy thế cũng tranh thủ "hưởng ké", sờ vài cái, đặc biệt là Tần Chỉ vừa nãy không sờ được, tức khắc liền thấy thoải mái.
Về việc tại sao dê con lại thân thiết với Đào Thị, mọi người đều rất tò mò. Vẫn là chủ trại dê sáng suốt nhìn ra vấn đề: "Ngày thường cô có thích uống chế phẩm từ sữa không?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.