Về phần những người khác trong tổ A, cũng giống Đào Thị, ai nấy tự ăn cơm. Chỉ có Triệu Loan Loan nhìn cá và thịt trong khay của Đào Thị, hơi hâm mộ nói: "Sao cậu lấy nhiều thế?"
Tuy trước đó đã nghe nói Đào Thị ăn khỏe, nhưng lời đồn và tận mắt chứng kiến cảm giác vẫn khác nhau.
Đào Thị nhỏ giọng đáp lại: "Tớ đói nha!"
Triệu Loan Loan: "……!" Không bắt bẻ được!
Có lẽ vì đã mở lời, Triệu Loan Loan cảm thấy Đào Thị cũng khá dễ nói chuyện, hai người bắt đầu từ từ trò chuyện.
Triệu Loan Loan: "Tớ từng xem phim cậu đóng, diễn khá tốt, sao đột nhiên lại nghĩ đến việc tham gia chương trình này?"
Đào Thị: "Mọi người hy vọng tớ đến nên tớ đến thôi, quan trọng là tham gia cho vui mà ~"
Website TruyenLau.com
Không ai ngờ được câu trả lời lại đơn giản như vậy. Rốt cuộc, những người khác đều đến vì hợp đồng đại diện và danh tiếng, mang trong mình nhiệm vụ của công ty.
Khi Đào Thị đang ăn ngon lành, Cố Ngưng ngồi đối diện Đào Thị không nhịn được hỏi: "Cậu ăn như vậy không sợ béo sao?"
Website TruyenLau.com
Đào Thị lắc đầu. Xương ở mép khay đã xếp thành ngọn núi nhỏ, nhìn còn rất có tính nghệ thuật.
Chung Kỳ cũng không nhịn được cười nói một câu: "Trước kia cậu học kiến trúc hả?"
Website TruyenLau.com
Đào Thị khó hiểu nghiêng đầu. Đáp án đương nhiên là không phải rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những người khác nghe ra Chung Kỳ đang nói đùa, sôi nổi lộ ra vài phần ý cười. Quan hệ của bốn người cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
Sau một bữa cơm, mọi người phát hiện Đào Thị cũng khá đáng yêu, hoàn toàn khác với sự kiêu căng trong tưởng tượng. Trên người cô không thấy dã tâm mãnh liệt hay mục đích gì, cả người rất thả lỏng, một chút cảm giác cấp bách cũng không có. Thay vì nói là đến thi đấu, giống như đến chơi thì đúng hơn!
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Còn Đào Thị cũng có phát hiện mới, cô phát hiện sườn chua ngọt ở đây đặc biệt ngon!
Sau khi bốn người dùng bữa xong, họ mang khay thức ăn đến chỗ thu hồi rồi cùng nhau rời khỏi nhà ăn, đi đến phòng huấn luyện của tổ A để gặp huấn luyện viên.
Nữ huấn luyện viên nhìn bốn học viên với bốn phong cách khác biệt trước mặt, công bố phong cách cho sân khấu đầu tiên. Chủ đề lần này thiên về phong cách thiếu nữ đang yêu, điệu nhảy nhóm nhạc nữ ngọt ngào. Cô ấy cũng giúp sắp xếp đội hình, bảo mọi người về xem video trước, ngày mai sẽ chính thức bắt đầu tập luyện.
Tuy lời nói là vậy, nhưng chẳng ai rời đi cả. Sau khi huấn luyện viên đi khỏi, mọi người tụ tập lại cùng xem video, ghi nhớ động tác và lần lượt nhảy thử một lần.
Người mở màn là Cố Ngưng, phong cách vừa ngự tỷ vừa ngọt ngào. Vị trí số 2 là Triệu Loan Loan, ngọt thanh tươi mát. Vị trí số 3 là Chung Kỳ, mang nét ngọt ngào pha chút bụi bặm, soái tỷ. Ba người chỉ cần xem qua hai ba lần là đã nắm được gần hết vũ đạo. Những người vào được tổ A ít nhiều đều có bản lĩnh thực sự, trình độ rất đáng gờm. Thoạt nhìn ai nhảy cũng rất tốt, cho đến khi đến lượt Đào Thị...
Người lên sân khấu cuối cùng thường có hai cách giải thích: một là để giấu đi khuyết điểm, để những người phía trước thu hút hết sự chú ý của khán giả, người phía sau có nhảy kém chút cũng không ảnh hưởng toàn cục; cách còn lại chính là "trùm cuối" (vedette). Ban đầu mọi người tưởng Đào Thị thuộc trường hợp trước, nhưng giờ xem ra đều đã đoán sai rồi.
Dù mấy người họ là đối thủ cạnh tranh, nhưng rốt cuộc vẫn chung một tổ. Nếu tổ A nhảy quá tệ thì cũng mất mặt cả đám. Chỉ là không ngờ, Đào Thị lại nhảy tốt đến thế.
Nói cụ thể thế nào nhỉ? Sự ngọt ngào của ba người kia đều pha lẫn các yếu tố khác. Cố Ngưng ngọt thiên về kiểu ngự tỷ quyến rũ; Triệu Loan Loan ngọt thiên về thanh thuần, tươi mới; Chung Kỳ ngọt nhưng lại rất "soái", rất biết trêu ghẹo lòng người. Mọi người đều rất ngọt, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Trái lại, cái ngọt của Đào Thị cứ như thể cô chính là hiện thân của sự ngọt ngào vậy. Một loại ngọt ngào thuần túy, từ trong ra ngoài đều ngọt, ngọt đến tận tim gan, khiến người ta không kiềm được mà tê dại cả người.
Một khúc nhạc kết thúc, Đào Thị thuận lợi nhảy xong. Triệu Loan Loan là người đầu tiên lao tới, ôm chặt lấy cổ Đào Thị, tán thưởng: "Chị em à, sao cậu lại ngọt thế hả? Có phải cậu ăn đường để lớn lên không?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.