Đào Thị đột nhiên bị nhấc bổng lên không trung, khi tiếp đất người vẫn còn ngơ ngác, trọng tâm không vững ngã vào lòng Hạ Triết, rồi lại bị Mạnh Hạ Trình kéo tay đỡ dậy. Vừa nãy anh đã chậm một bước.
Mạnh Hạ Trình tức giận nhìn người dân làng: "Ông không biết nhìn đường à?"
Người dân làng không thèm để ý, chỉ cần các khách mời lại gần cây cổ thụ thêm một bước, ông ta liền quét về hướng đó, rõ ràng là không cho tiếp cận.
Sầm Nhã Mạn khuyên: "Đừng để ý đến ông ta, chúng ta đi chỗ khác xem."
Ánh mắt Hạ Triết dần tối lại, trong lòng ít nhiều đã có tính toán. Mấy người hội hợp với các khách mời khác, cả nhóm bình an rời khỏi miếu cổ, cũng không gặp phải cái bẫy nào của tổ chương trình, khiến mọi người đều rất thả lỏng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vân Hạc Minh lấy làm lạ: "Không thể nào, với cái nết của tổ chương trình, sao có thể dễ dàng thả chúng ta ra thế được?"
Đường Du thở dài: "Sao lại không thể, chúng ta cũng đâu phát hiện được gì đâu?"
Trong lúc các khách mời đang bó tay hết cách, đạo diễn còn chưa kịp cười thì Đào Thị đã giơ vật trong tay ra —— rõ ràng là một tấm thẻ gỗ nhỏ, nhìn vô cùng quen mắt. TruyenLau
Các khách mời: "!!!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đây chẳng phải là thẻ bài treo trên cây sao? Sao lấy được hay vậy!
Đào Thị cũng rất thành thật, ngọt ngào nói: "Đạo diễn cho đấy ạ!"
Đạo diễn trúng đạn một cách oan uổng: "???"
Tôi không có, cô nói bậy, cô đang vu khống tôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người của tổ chương trình nghe Đào Thị nói vậy, đồng loạt chuyển ánh mắt về phía tổng đạo diễn, nhìn chằm chằm khiến ông ta sởn cả gai ốc...
Các phó đạo diễn cười không có ý tốt: "Đạo diễn? Chuyện này là sao đây? Nhân lúc mọi người chưa cầm vũ khí lên, mau khai thật đi!"
Đạo diễn: "??? Mấy người muốn tạo phản hả!"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đạo diễn: "Lời của một cô bé mà mấy người cũng tin! Mấy người làm việc với tôi bao lâu rồi! Thế mà không tin tôi! Muốn chọc tức c.h.ế.t tôi à!"
Thấy đạo diễn sắp "nổi đóa", nhóm nhân viên đều cười trộm. Các phó đạo diễn cũng giả vờ nghiêm mặt, chuyển chủ đề: "Khụ, vậy rốt cuộc là thế nào? Cô bé nhà người ta cũng không thể vô duyên vô cớ vu oan cho ông được chứ!"
Đạo diễn: "......?" Ông hỏi tôi, tôi biết hỏi ai?
Các phó đạo diễn nhìn đạo diễn râu ria xồm xoàm, lại so sánh với Đào Thị trắng trẻo non nớt trong màn hình. Ai là người tốt, ai là người xấu, ai đáng tin cậy hơn, còn cần phải nói sao? Mắt thường cũng thấy được mà! Hơn nữa, đạo diễn luôn có thể nghĩ ra những mưu ma chước quỷ mà người thường không nghĩ tới! Cái nồi này cõng cũng hợp tình hợp lý thôi.
Phát hiện mọi người đều im lặng quay đầu đi, tuy không lên tiếng chất vấn nữa nhưng rõ ràng là đang phản đối trong im lặng, căn bản không tin lời giải thích của đạo diễn. Đạo diễn tức đến mức tỉnh cả người. Làm nghề đạo diễn, ngồi trong phòng cả ngày vốn đang buồn ngủ, giờ thì tinh thần phấn chấn hẳn lên. Khá lắm! Từ trên trời rơi xuống một cái nồi đen, suýt chút nữa đè c.h.ế.t ông. Ông quyết định lát nữa phải trị cho cô bé này một trận ra trò! Để cô biết lời nói không thể nói lung tung : )
Nghĩ vậy, đạo diễn bảo nhân viên mở lại băng ghi hình, muốn xem rốt cuộc chuyện là thế nào. Ông có thể khẳng định mình không đưa thẻ gỗ cho Đào Thị! Làm gì có ai tự mình đối đầu với chính mình? Nghe có vô lý không? Cũng chỉ có đám nhân viên ngốc bạch ngọt bên cạnh mới tin!
Cùng lúc đó, các khách mời ở cổ trấn đều xúm lại. Đào Thị cũng không giấu giếm, hào phóng nộp lên tấm thẻ gỗ nhỏ mình tìm được. Sở dĩ bây giờ mới lấy ra là vì mọi người vừa mới ra khỏi phạm vi miếu cổ, chia sẻ manh mối ở bên ngoài sẽ an toàn hơn.
Là người đi theo Đào Thị suốt cả quá trình, Sầm Nhã Mạn không khỏi mở to hai mắt, trong đầu toàn là dấu chấm hỏi màu đen. Sao Đào Thị tìm được manh mối hay vậy? Cô có phải bị mất trí nhớ không, sao cái gì cũng không nhớ thế này!
Các khách mời khác cũng rất tò mò hỏi Đào Thị làm thế nào. Phải biết rằng, vì cái thẻ gỗ này, các khách mời đã tốn không ít sức lực mà chẳng lấy được cái nào. Muốn hỏi người dân làng thì vì chuyện không vui lúc mới vào miếu nên chẳng ai thèm để ý đến họ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.