Vân Hạc Minh: "Không phải bảo đưa thư đến sẽ nhận được một tin tức sao?"
Mạnh Hạ Trình: "Hay là đặt thư xuống rồi về đi?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hạ Triết: "Không vội, xem xét xung quanh trước đã."
Tạ Hiến: "Được."
Mạnh Hạ Trình: "......"
Trong viện có một gian chính và hai gian phụ trái phải. Các khách mời tản ra, chia thành nhóm hai người đi vào ba gian phòng. Sầm Nhã Mạn và Đào Thị phụ trách khu vực sân.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đào Thị đi đến chỗ cổng lớn ban nãy, kiễng chân nhìn lên phía trên cổng. Cô hơi tò mò tại sao cửa lại tự động mở? Nhìn một vòng cũng không phát hiện gì, ngược lại thấy một cái camera. Cô vẫy vẫy tay nhỏ, camera không động đậy, chẳng lẽ không phải cảm biến tự động sao? Đào Thị ngẩn người một chút. Ngay sau đó, camera đột nhiên lệch sang trái. Đào Thị mới phát hiện bên cạnh không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bà lão.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bà lão lưng còng, mặt đầy nếp nhăn, hốc mắt trũng sâu, da vàng vọt, tóc bạc trắng. Dường như biết Đào Thị đang nhìn mình, bà từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt kia khi nheo lại thì không sao, nhưng khi mở ra thì gần như toàn lòng trắng, con ngươi chỉ là một chấm đen nhỏ xíu. Nụ cười hiện lên có phần dữ tợn, giọng nói khàn khàn như tiếng cồng vỡ: "Cô bé, cháu đang nhìn gì thế?"
Nếu là người khác chắc đã sớm bị dọa chạy mất dép, Đào Thị lại nghiêng đầu hỏi: "Bà ơi, bà bị bệnh ạ?"
Website TruyenLau.com
Bà lão: "?"
Đào Thị: "Mắt bà bị làm sao thế ạ?"
Bà lão: "......" Ta rất khỏe : )
Ta đang dọa cháu đấy, cháu không nhìn ra sao?
Thấy bà lão im lặng không nói, Đào Thị tưởng mình chạm vào nỗi đau của bà, phản ứng lại liền vội vàng xin lỗi, thái độ vô cùng thành khẩn: "Cháu xin lỗi, cháu không cố ý!"
Bà lão: "???"
Ta thấy cháu cố ý thì có!
Mãi không nhận được câu trả lời, Đào Thị cũng không nản lòng: "Bà là chủ nhân của tiểu viện Cư Ân phải không ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà lão: "Ừ."
Ánh mắt Đào Thị sáng lên, móc ra một phong thư: "Đây là thư một ông bán kẹo hồ lô nhờ cháu đưa cho bà."
Bà lão nhận lấy thư, ném lại một câu "Cẩn thận người bên cạnh", rồi không quay đầu lại đi ra khỏi tiểu viện Cư Ân. Bà cũng lười dọa một cô bé con, sợ đến lúc đó người ta không sợ mà mình lại bị chọc tức c.h.ế.t trước, trộm gà không thành còn mất nắm gạo.
Sau khi bà lão đi khỏi, Đào Thị đứng tại chỗ vài giây. Sầm Nhã Mạn đi tới: "Đào Thị, tối qua em có đi vệ sinh đêm không?"
Đào Thị lắc đầu. Sầm Nhã Mạn lại hỏi: "Vậy em... có bị mộng du không?"
Đào Thị: "Không ạ."
Sầm Nhã Mạn: "A... Tối qua chị hình như nghe thấy tiếng người đi lại trong phòng. Nếu không phải là em thì sự việc khó giải quyết rồi đấy, chị hơi sợ..."
Đào Thị: "Đừng sợ, có em ở đây, tối nay chúng ta có thể xem thử tình hình!"
Đúng lúc này, từ gian chính đột nhiên truyền ra tiếng hét chói tai của khách mời.
Đào Thị và Sầm Nhã Mạn nhìn nhau một cái, lần lượt đi về hướng phát ra tiếng hét. So với vẻ tò mò của Đào Thị, Sầm Nhã Mạn hai tay ôm lấy cánh tay, người còn chưa bước vào gian chính đã cảm nhận được một luồng khí lạnh âm u.
Các khách mời khác cũng lục tục chạy tới. Người phát ra tiếng hét là Vân Hạc Minh. Anh cùng Đào Ngôn Đông phụ trách kiểm tra gian chính, cũng không lục lọi đồ đạc lung tung, chỉ đơn giản nhìn ngó xung quanh. Vừa rẽ qua một cái thì đụng ngay mặt với một cái đầu người hình nhân, dọa anh theo bản năng hét lên, hồn vía bay lên mây.
Đào Ngôn Đông nhìn thấy cũng thót tim một cái, gan lớn đến mấy cũng không chịu nổi cú sốc kiểu này. Phải đợi Tạ Hiến đi sau tới gần, tuyên bố kết quả: "Đây là đồ giả, mô hình thôi."
Là người gan dạ nhất trong số các khách mời thường trú, Tạ Hiến rõ ràng không phải người thường. Để xua tan nỗi sợ cho mọi người, anh còn cầm cái đầu lên, một tay nâng trong lòng bàn tay, tay kia giật giật tóc. Làm xong loạt động tác này, Tạ Hiến quay đầu lại nhìn mọi người, liền phát hiện các khách mời đều lộ vẻ kinh hãi, trợn tròn mắt như nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng gì đó.
Duy chỉ có Tạ Hiến là vô cùng khó hiểu: "Mọi người sao thế?"
Mạnh Hạ Trình hảo tâm nhắc nhở: "Cậu quay đầu lại nhìn xem..."
Thấy thế, Sầm Nhã Mạn theo bản năng định dựa vào Mạnh Hạ Trình, nhưng nghe thấy giọng điệu run rẩy của anh liền lập tức đổi ý, cơ trí ôm lấy Đào Thị đang ở gần nhất. Các khách mời thường trú cũng co cụm lại thành một đoàn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.