Cảm giác được trên đầu có động tĩnh, Đào Thị cũng hoàn hồn, nhìn thấy Hạ Triết cùng cánh hoa đào trong tay hắn, cô khẽ chớp hàng mi, chậm rãi tiến lại gần một bước. Khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt thu ngắn lại một nửa, thêm vài phần thân mật. Hạ Triết dường như cảm giác được gì đó, đôi mắt đen láy trở nên sâu thẳm và tối sầm, nơi không nhìn rõ như đang cất giấu bí mật nào đó không thể cho ai biết.
Đang lúc bầu không khí dần đi theo hướng mập mờ, hắn nghe thấy cô ghé vào tai mình nói nhỏ...
"Hạ Triết..."
"Anh đã ăn hoa đào bao giờ chưa?"
Hạ Triết: "..." ?
Hắn chưa ăn bao giờ, cũng không muốn ăn.
Tâm trạng vốn đang khá tốt bỗng chốc trở nên buồn bực. Chính Hạ Triết cũng không biết mình đang mong chờ điều gì, lại vì sao lại cảm thấy hụt hẫng.
Hạ Triết mím môi, rũ mắt nhìn người trước mặt, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chẳng nói được câu nào.
Không chỉ có thế, suốt đoạn đường tiếp theo, Hạ Triết đều không mở miệng nói chuyện nữa, sắc mặt cực kỳ lãnh đạm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu đổi là người khác chắc chắn đã sớm nhận ra sự bất thường, khổ nỗi bạn đồng hành của hắn lại cố tình là Đào Thị - kẻ một tay gây ra tất cả chuyện này.
Nếu Đào Thị có thể nhận ra được thì có lẽ cô cũng sẽ không làm ra loại chuyện "gây ức chế" như thế.
Không sai, Đào Thị hoàn toàn không ý thức được giữa bọn họ xảy ra vấn đề gì. Dù không nhận được câu trả lời cô cũng chẳng giận, mà tiếp tục vui vẻ chạy quanh những gốc đào.
TruyenLau.com
Hôm nay cô mặc một chiếc váy ngắn có màu sắc rất hợp cảnh, thoạt nhìn giống như tiểu tinh linh hòa mình vào vườn đào, đẹp đến mức đoạt mất tâm trí người khác, khiến người ta không thể dời mắt.
Trong lúc đó, Đào Thị vẫn thỉnh thoảng suy nghĩ xem rốt cuộc hoa đào có ăn được không, rốt cuộc là mùi vị gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngửi thì thấy thơm quá, ngọt quá đi mất QvQ.
Buổi trưa, ngoại trừ Úc Tư Lộ và Chu Viễn Chu cùng một tổ, hai tổ còn lại đều cần chạy về homestay để đổi bạn đồng hành.
Là hai người bị lẻ loi, Hàn Vi Vi ngay khi về đến nơi đã đi thẳng vào phòng ngủ bù, hoàn toàn không có ý định dừng lại. Một buổi sáng đọc sách quả thực muốn tra tấn cô ta đến phát điên, duy chỉ có Hạ Triết là còn ngồi nghỉ trên ghế sô pha ở đại sảnh dưới lầu.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hạ Triết rũ mắt nghịch điện thoại, khi ngẩng đầu lên lần nữa liền thấy Đào Thị đã đứng cùng một chỗ với Mạnh Hạ Trình, chuẩn bị xuất phát. Hai người cũng không biết đang nói chuyện gì mà cười đặc biệt vui vẻ.
Rõ ràng buổi chiều không có lịch trình làm việc, Hạ Triết lẽ ra phải cảm thấy thư thái mới đúng, nhưng nhìn một màn trước mắt này, hắn lại chẳng hiểu sao không vui nổi. Đặc biệt là sau sự việc buổi sáng, hắn và Đào Thị đến giờ vẫn chưa nói với nhau câu nào.
Hiện giờ, Hạ Triết nhìn dáng vẻ kiều diễm động lòng người của Đào Thị, hợp lý nghi ngờ người này căn bản là không có tim, không, tim của cô đều mọc ở trên chuyện ăn uống rồi.
Nghĩ đến việc chọn đôi mù mờ vào ba ngày sau, so với những người khác, Hạ Triết vẫn muốn chọn Đào Thị. Nếu là trước kia, Đào Thị cũng nhất định sẽ chọn hắn, nhưng hiện tại...
Hạ Triết không thể không nhận rõ một sự thật: Đào Thị quả thực đã thay đổi. Cô không còn khiến người ta chán ghét nữa, ngược lại vô cùng được yêu thích, cũng sẽ không còn chỉ vây quanh một mình hắn.
Thấy Đào Thị sắp vui vẻ cùng Mạnh Hạ Trình xuất phát, Hạ Triết chợt đứng dậy, tay thuận thế cầm lấy một chai đồ uống vị sữa đặt trên bàn, đi tới trước mặt hai người.
Đạo diễn ở một bên đã sớm thông qua khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi vị khác thường, ông vội vàng bảo người quay phim đi theo, ý là quay đặc tả một chút, quay kỹ vào. Ông có dự cảm, đây tuyệt đối sẽ là một điểm bùng nổ.
Chỉ thấy Hạ Triết một tay ấn chai nước vào tay Đào Thị, giọng điệu thản nhiên nói: "Cầm lấy, uống trên đường."
Đào Thị chớp chớp đôi mắt tròn xoe, vừa khéo đang hơi khát, cô ngọt ngào nói với Hạ Triết một tiếng "Cảm ơn", sau đó liền vặn nắp bình uống ngon lành, vô cùng nể mặt, khiến Hạ Triết cảm thấy rất hài lòng.
Mạnh Hạ Trình bên cạnh thấy thế, cong môi cười hiền lành, vỗ vỗ vai Hạ Triết, nói: "Cậu yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho Đào Thị. Hiếm khi buổi chiều không có việc gì, mau về nghỉ ngơi đi."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.