Về việc tại sao Đào Thị biết làm, nguyên do là vì fan gửi tặng cô những món đồ chơi nhỏ, trong đó có búp bê làm bằng len chọc (lông dê nỉ). Đào Thị thấy khá vui, rất thú vị nên tự mình đi học làm một chút. Cô còn lấy điện thoại ra cho mọi người xem ảnh, đều là thành phẩm bày ở nhà. Mọi người bị mấy bức ảnh làm cho "tan chảy", nghĩ đến việc fan của Đào Thị lại gửi đồ chơi cho cô, quả thật là đáng yêu gặp đáng yêu, đáng yêu cả nhà!
Điều này dẫn đến việc tình cảnh khó khăn mà tổ chương trình dự đoán đã không xảy ra. Khi biết tin lông dê đã bán sạch, trong đầu họ toàn là dấu chấm hỏi.
Tổ đạo diễn: "???"
Đây rốt cuộc là minh tinh hay là nghệ nhân thủ công vậy?
Trong lúc đạo diễn đang rơi vào trầm tư tự hoài nghi bản thân, phó đạo diễn đứng bên cạnh cầm một con hươu cao cổ nhồi bông màu cam sọc trắng, lắc lắc trước mặt ông rồi cười nói: "Thế nào? Đáng yêu không! Con gái tôi chắc chắn sẽ thích lắm!"
Đạo diễn: "?"
Phó đạo diễn: "Hầy, quên mất là ông còn chưa kết hôn!"
Ông làm sao hiểu được niềm vui của người làm cha chứ!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đạo diễn cười lạnh: "Tôi đang hỏi ông lấy thứ này ở đâu ra?"
Phó đạo diễn: "Tôi tự mình trà trộn vào mua đấy! Ông không biết đâu, người xếp hàng đông khủng khiếp, chen lấn làm tôi toát cả mồ hôi hột!"
Đạo diễn: "Vậy ông mua được bao nhiêu lông dê?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó đạo diễn: "Thì... thì có một túi thôi mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe đến đây, đạo diễn giật phắt con hươu cao cổ nhỏ trên tay ông ấy, danh chính ngôn thuận nói: "Giúp đỡ khách mời hoàn thành nhiệm vụ, thuộc về hành vi gian lận. Tịch thu, không có lần sau." Website TruyenLau.com
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Phó đạo diễn: "???" Ông đúng là đồ "chó" thật sự : )
Cùng lúc đó, nhiệm vụ bán lông dê đã gần kết thúc. Đào Thị còn dùng số lông dê còn dư làm cho mỗi khách mời một con thú nhỏ làm vật kỷ niệm. Nhìn dáng vẻ yêu thích không buông tay của mọi người, Đào Thị vui vẻ vô cùng!
Thời gian trôi qua, thời tiết cũng bắt đầu nóng lên. Sau khi lông dê đã bán hết, các khách mời dọn hàng, nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn. Mọi người vẫn như cũ cử Đào Thị đi nhận nguyên liệu nấu ăn cho buổi trưa. Lần này tổ chương trình cuối cùng cũng làm người t.ử tế, cái gì cần đưa đều đưa đủ, không cắt xén chút nào. Có lẽ là đã bị Đào Thị trị cho ngoan ngoãn rồi. Sau khi các khách mời cùng nhau thưởng thức một bữa trưa thịnh soạn, cũng đến lúc phải chia tay.
Khoảng thời gian tươi đẹp luôn ngắn ngủi, mọi người ít nhiều đều có chút không nỡ, để lại phương thức liên lạc cho nhau, lần lượt ôm Đào Thị một cái, còn cùng nhau tiễn cô ra tận cổng thôn.
Bách Vũ Phỉ dặn dò Đào Thị chú ý sức khỏe, ngày thường ăn nhiều một chút, đừng để bản thân bị đói.
Mạnh Hạ Trình tháo mũ che nắng của Đào Thị xuống, vuốt lại tóc cho cô, cười nhạt nói một câu "Đi đường cẩn thận". Tần Chỉ cũng nói tạm biệt với Đào Thị, những người khác cũng sôi nổi vẫy tay từ biệt.
Nhìn Đào Thị được chăm sóc đặc biệt như vậy, Tưởng Vũ Hạo biểu diễn màn "xù lông" ngay tại chỗ cho mọi người xem, thật sự là thiên vị đến tận nhà rồi, thời đại nào rồi mà còn "trọng nữ khinh nam" thế chứ! Rõ ràng cậu ấy cũng sắp đi mà!
Bầu không khí vốn dĩ còn chút bi thương, trong nháy mắt bị Tưởng Vũ Hạo quấy cho tan biến, mọi người lại cười xòa vuốt lông cho cậu ấy. Sau màn tạm biệt sến súa, chiếc xe dần đi xa.
Trước khi đi, Đào Thị còn lén để lại cho mọi người rất nhiều đồ ăn, đảm bảo khi không hoàn thành nhiệm vụ của tổ chương trình thì họ cũng có cái ăn ngon, chứ không phải gặm cải thảo nữa.
Các khách mời trở lại nhà gỗ, phát hiện ra đống quà này thì vừa vui mừng lại càng thêm không nỡ. Họ cứ cảm thấy nhà gỗ thiếu vắng thứ gì đó. Có lẽ Đào Thị là khách mời đầu tiên dẫn dắt mọi người làm giàu, thành công đối đầu với tổ chương trình, giúp họ có được cuộc sống hạnh phúc vui vẻ, nên ấn tượng và tình cảm mọi người dành cho cô sâu sắc hơn những người khác.
Khi nhóm khách mời tiếp theo đến nơi, Tần Chỉ vẫn chủ động đề nghị giúp xách vali hành lý. Khi nghe đối phương nói vali rất nặng, để tự mình xách, cô nàng còn nho nhỏ mong đợi một chút, kết quả là... cô nàng nhấc lên một cách nhẹ hều!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
Thao Thiết Nổi Đình Đám Trong Giới Giải Trí Nhờ Ăn Uống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.