Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 212: Kỳ Nhân Mộc Diệp Sơn Trang

Chương 211: Kỳ Nhân Mộc Diệp Sơn Trang

Đám rối gỗ không cho họ thời gian để trả lời, lập tức lao vào tấn công. Mỗi một con rối đều có sức mạnh tương đương một vị Địa Tiên, phối hợp với nhau vô cùng ăn ý. Trần Bình và con Kỳ Lân nhanh chóng bị đẩy vào thế khó.
"Trần đệ, dừng tay!" Lâm Minh nói lớn.
Cậu không hề ra tay chiến đấu. Cậu chỉ lặng lẽ quan sát. Trong mắt của Hỗn Độn Đồng, những con rối này không phải là kẻ thù, mà là những tác phẩm nghệ thuật cơ khí tinh xảo, mỗi một khớp nối, mỗi một đường năng lượng đều được tính toán một cách hoàn hảo.
Cậu đã nhìn ra được "mạch" của chúng.
Thân hình Lâm Minh khẽ động, như một bóng ma, lướt qua giữa bầy rối. Cậu không phá hủy, không tấn công. Ngón tay cậu lướt đi, mang theo một tia Hỗn Độn chi lực cực nhỏ, điểm vào những huyệt đạo, những khớp nối quan trọng của từng con rối.
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Những con rối đang hung hãn, bỗng nhiên khựng lại, đứng im bất động như những bức tượng, năng lượng trong cơ thể đã bị tạm thời cắt đứt một cách vô cùng nhẹ nhàng.
Từ trong một ngôi nhà rường bằng gỗ lim, một lão già bước ra. Lão ta người nhỏ thó, gầy gò, nhưng đôi tay lại vô cùng to và khéo léo, trên người mặc một bộ quần áo nâu đã cũ, dính đầy dầu máy và mùn cưa. Lão nhìn đám rối của mình bị vô hiệu hóa, rồi nhìn Lâm Minh, ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang một sự tán thưởng hiếm thấy.
"Khá lắm, thằng nhóc. Vạn năm rồi mới có kẻ hiểu được 'cơ quan thuật' của ta, chứ không phải dùng sức mạnh để phá."
Đây chính là chủ nhân của sơn trang này, Cơ Quan Lão Tổ.
Lâm Minh chắp tay, kính cẩn giải thích tình cảnh của mình, và ngỏ ý nhờ lão giúp sửa chữa Tiên thuyền.
Lão Tổ hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không quan tâm. "Thuyền của các ngươi hỏng, liên quan gì đến lão phu?"
Lâm Minh không nài nỉ, cậu chỉ nhìn vào những con rối, rồi bình thản nói một câu khiến cho cả người Lão Tổ phải chấn động.
"Tiền bối, 'cơ quan' của ngài tuy tinh xảo, đã có 'hình', có 'lực', nhưng vẫn thiếu một thứ để có thể 'sống' thực sự. Nó thiếu đi một tia Hỗn Độn Sáng Thế để tạo ra linh hồn."
Ánh mắt của Cơ Quan Lão Tổ đột nhiên sáng rực lên, sự thờ ơ biến mất, thay vào đó là một sự kích động và khao khát tột cùng. Giấc mơ cả đời của lão, chính là tạo ra một con rối có linh hồn thực sự.
"Ngươi... ngươi có thể làm được điều đó?"
Lâm Minh đã biến từ một kẻ cầu xin, trở thành người nắm giữ chìa khóa cho ước mơ của vị kỳ nhân. Một mối quan-hệ hợp tác kỳ lạ, sắp sửa được hình thành.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu