Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 221: Thiên Cổ Phế Tích

Chương 220: Thiên Cổ Phế Tích

Khi chiếc Tiên thuyền Lạc Việt đi hết cây cầu Ô Thước, dải ngân hà ánh sáng phía sau lưng họ từ từ biến mất. Họ đã tiến vào một vùng không gian hoàn toàn khác.
Thiên Cổ Phế Tích.
Nơi đây là một sự im lặng và hoang tàn đến tột cùng. Không có lấy một ngôi sao, chỉ có những mảnh vỡ của các hành tinh, những thanh thần binh gãy nát to bằng cả một dãy núi, đang trôi nổi vật vờ. Không gian ở đây như bị đóng băng, thỉnh thoảng lại hiện lên những hình ảnh mờ ảo của một trận đại chiến từ thời thượng cổ: những người khổng lồ va chạm, những con rồng thần gầm thét, những vụ nổ có thể hủy diệt cả một thế giới.
"Đây... chính là nơi trận chiến cuối cùng đã diễn ra." Thạch tướng quân nói, giọng đầy vẻ kính nể và bi thương. Dù không phải là trận chiến của mình, nhưng ông có thể cảm nhận được ý chí bất khuất còn sót lại trong từng tấc không gian.
Lâm Minh không nói gì. Cậu nhắm mắt lại. Một sự kêu gọi mơ hồ, một sự cộng hưởng từ sâu trong huyết mạch, đang dẫn lối cho cậu.
"Đi theo hướng đó." Cậu chỉ tay về một phía.
Chiếc Lạc Việt Thần Cơ Hạm cẩn thận di chuyển, né tránh những dòng năng lượng hỗn loạn. Càng đi sâu, sự kêu gọi càng trở nên rõ ràng.
Và rồi, họ nhìn thấy nó.
Giữa trung tâm của vùng phế tích, một cánh cổng đá bằng bạch ngọc khổng lồ, nhưng đã bị gãy làm đôi, đang lơ lửng. Những hoa văn trên cổng đã mờ đi, nhưng vẫn toát ra một vẻ uy nghiêm của thuở khai thiên lập địa. Giữa hai nửa của cánh cổng, là một vết rách không gian đen kịt, như một vết sẹo vĩnh viễn của vũ trụ, hút vào mọi ánh sáng và hy vọng.
Nam Thiên Môn.
Cánh cổng trời huyền thoại ở phương Nam, nơi kết nối Tiên Giới với một thế giới khác.
Nhưng khi họ định tiến lại gần, một bóng người từ từ hiện ra từ trong không gian hỗn loạn trước cổng. Bóng người này không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một hình bóng được tạo thành từ Hỗn Độn chi lực màu xám tro, trông mơ hồ giống một vị thư sinh mặc áo choàng.
Khí tức tỏa ra từ người nó, giống hệt như của Lâm Minh, nhưng lại cổ xưa, mênh mông và mạnh mẽ hơn gấp vạn lần.
Đó không phải là một sinh vật sống. Đó là một tàn ảnh, một ý chí còn sót lại.
Giọng nói của nó, như tiếng của những vì sao va vào nhau, vang lên trong đầu Lâm Minh:
"Kẻ mang trong mình dòng máu Hỗn Độn... muốn biết được sự thật, trước hết, hãy chứng minh ngươi có đủ tư cách."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu