Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 243: Đóa Sen Xám Nở Giữa Hư Vô

Chương 242: Đóa Sen Xám Nở Giữa Hư Vô

Thời gian của một nén nhang, sắp tàn.
Vùng "lãnh thổ" do các chiến binh Xích Quỷ tạo ra đang ngày một thu hẹp. Thân hình của Thạch tướng quân và các huynh đệ của ông đã trở nên mờ ảo.
Lâm Minh, với đôi mắt đỏ ngầu vì đau thương và phẫn nộ, đã không còn giữ lại chút sức mạnh nào. Cậu hóa thành một vị Hỗn Độn Thần Ma thực sự, tay cầm Lưỡi Búa Sáng Thế, tả xung hữu đột, mở một con đường máu xuyên qua hàng lớp Pháp Tắc Giám Ngục.
Không một kẻ nào có thể cản được cậu dù chỉ một chiêu.
Cuối cùng, cậu đã đến được trung tâm của Tổ Trùng.
Nơi đây, không phải là một bộ não, cũng không phải là một trái tim. Nó là một Hư Vô Nguyên Chủng - một hạt giống của sự trống rỗng, to bằng một ngọn núi, toàn thân là một màu đen kịt có thể hút vào mọi thứ, kể cả ánh sáng. Nó chính là cội nguồn của tất cả Vô-Sắc Trùng Tộc.
"Huynh đệ! Nhanh lên! Ta không cầm cự được lâu nữa!" Tiếng nói của Thạch tướng quân vang lên, đã yếu đi rất nhiều.
Lâm Minh nhìn vào Hạt Giống Hư Vô. Cậu biết, dùng sức mạnh để phá hủy nó từ bên ngoài là không thể. Cách duy nhất, là phải phá hủy nó từ bên trong.
Cậu không dùng búa. Cậu thu lại mọi vũ khí, áp thẳng bàn tay của mình lên bề mặt của hạt giống.
"Ngươi muốn nuốt chửng thế giới của ta? Vậy thì, ta sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị của nó!"
Một nụ cười bi tráng hiện trên môi cậu. Cậu dồn toàn bộ sự lĩnh ngộ về Hỗn Độn, về sự sống, về chữ "Tình", về hình ảnh của mẹ, của những người bạn, của giàn thiên lý... tất cả, vào trong một đóa sen màu xám tro.
Hỗn Độn Tịnh Thế Liên.
Cậu ép đóa sen, ép cả thế giới quan và tâm hồn của mình, vào bên trong Hạt Giống Hư Vô.
"AAAAAAAAA!"
Một tiếng thét không thành lời, một tiếng thét của sự đau đớn và không thể lý giải, vang lên từ Hạt Giống. Đối với nó, một sinh vật của sự trống rỗng và logic lạnh lùng, thì những khái niệm như tình yêu, hy sinh, sự sống... là những loại độc dược kinh khủng nhất.
Nó không thể tiêu hóa, cũng không thể xóa sổ. Sự mâu thuẫn của hai thái cực đã khiến nó tự hủy diệt từ bên trong. Những vết nứt bắt đầu lan ra.
"Đi mau, huynh đệ!" Đó là âm thanh cuối cùng của Thạch tướng quân.
Vùng "lãnh thổ" quê hương sụp đổ. Lâm Minh quay người, dốc toàn bộ sức lực, lao ra ngoài như một ngôi sao băng. Phía sau lưng cậu, cả Tổ Trùng khổng lồ co sụp lại, tạo thành một lỗ đen, nuốt chửng chính bản thân nó và tất cả những gì còn lại của kẻ địch.
Khi cậu vừa bay ra khỏi vết rách Nam Thiên Môn, cánh cổng không gian vĩnh viễn khép lại.
Lâm Minh, một mình, đứng giữa trời sao, nhìn về phía chiến trường xưa, nơi người huynh đệ kết nghĩa của cậu và những người lính Xích Quỷ cuối cùng đã vĩnh viễn nằm lại.
Trận chiến bên trong cánh cổng, đã kết thúc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu