Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 244: Giàn Thiên Lý Nở Hoa

Chương 243 (Vĩ Thanh): Giàn Thiên Lý Nở Hoa

Cuộc chiến vĩ đại nhất lịch sử Tiên Giới đã kết thúc. Kẻ thù ngoài vũ trụ đã bị tiêu diệt. Nam Thiên Môn đã vĩnh viễn khép lại.
Cả cõi Tiên ăn mừng. Họ tung hô cái tên của vị Thiên Hạ Binh Mã Đại Nguyên Soái Lâm Minh, người đã cứu vớt cả thế giới. Họ tung hô những người anh hùng đã hy sinh, lập đền thờ cho Thạch tướng quân, cho Cờ Đen Đại Thánh. Một kỷ nguyên hòa bình và hợp tác chưa từng có bắt đầu.
Nhưng vị Nguyên soái, vị anh hùng vĩ đại nhất đó, sau khi sắp xếp xong mọi việc, giao lại quyền chỉ huy cho các thế lực, đã làm một việc không ai ngờ tới.
Cậu biến mất.
Không ai biết cậu đã đi đâu. Có người nói cậu đã phi thăng đến một cảnh giới cao hơn. Có người nói cậu đã ẩn cư ở một nơi bí mật. Huyền thoại về cậu, trở thành câu chuyện được lưu truyền mãi mãi.
...
Nhiều năm sau.
Tại Chân Vũ Đại Thế Giới, trong một thung lũng nhỏ bé mang tên làng Vong Ưu.
Cuộc sống vẫn bình yên như vậy.
Bà Tâm, nay đã có thêm những nếp nhăn của một bà cụ phúc hậu, đang ngồi dưới hiên nhà, mỉm cười nhìn ra vườn. Trần Bình, nay đã là một lão nông thực thụ, đang dạy cho mấy đứa trẻ trong làng cách trồng lúa nước.
Và trong khu vườn đó, một người đàn ông mặc áo nâu, trông chỉ ngoài ba mươi, đang cặm cụi chăm sóc một luống cây cỏ lạ. Gương mặt anh ta không có chút uy nghiêm nào của một bậc đế vương, chỉ có sự bình yên và hạnh phúc. Đó là Lâm Minh.
Một bóng trắng từ trên trời bay xuống. Đó là Lạc Ly Tiên Tử. Nàng đã tìm được đến đây, không phải với tư cách là chủ của Vạn Bảo Lâu, mà là một người bạn cũ.
Nàng thấy Lâm Minh đang làm vườn, thấy nụ cười trên môi anh, và nàng cũng bất giác mỉm cười.
Lâm Minh ngẩng đầu lên. "Tỷ đến rồi à? Vào nhà uống chén trà mẹ ta mới pha."
Họ ngồi xuống dưới giàn hoa thiên lý, đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát. Bà Tâm bưng trà ra, rồi lại đi vào trong chuẩn bị bữa cơm chiều.
Lâm Minh nhìn mẹ, nhìn người bạn cũ, nhìn làng xóm yên bình, rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc.
Cậu đã đi một vòng thật lớn, đã đứng trên đỉnh cao của vũ trụ, đã gánh vác cả một thế giới. Nhưng cuối cùng, hạnh phúc mà cậu tìm thấy, lại giản đơn như vậy.
Nó nằm ở đây, trong một buổi chiều yên ả, dưới một giàn hoa, trong một bữa cơm mẹ nấu.
Hành trình của cậu, cuối cùng cũng đã thực sự, trọn vẹn.

(HẾT)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu