Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 227: Lời Mẹ Kể

Chương 226: Lời Mẹ Kể

Cuộc sống ở làng Vong Ưu trôi qua một cách nhẹ nhàng, bình dị.
Lâm Minh, vị cường giả đã từng làm rung chuyển cả Tiên Giới, nay lại trở về với hình ảnh của một người con trai hiếu thảo. Ban ngày, cậu giúp mẹ, mà cậu giờ đã biết tên là Tâm, chăm sóc giàn thiên lý, bổ củi, sửa lại mái nhà. Cậu dùng sức mạnh của mình, không phải để dời non lấp bể, mà chỉ để gánh những thùng nước cho mẹ được nhẹ nhàng hơn.
Trần Bình thì như tìm thấy thiên đường của mình. Cậu vui vẻ hòa mình vào cuộc sống của dân làng, dùng kiến thức của một vị tiên nhân để giúp họ gieo trồng, khiến cho những cánh đồng ở thung lũng vốn đã màu mỡ, nay lại càng thêm trĩu hạt.
Buổi chiều, bà Tâm lại vào bếp, nấu những món ăn dân dã. Một nồi canh chua cá lóc, một đĩa cá kho tộ, một đĩa rau luộc chấm mắm kho quẹt. Không phải là tiên đan hay linh quả, nhưng đối với Lâm Minh, đây mới là mỹ vị tuyệt vời nhất thế gian.
Trong bữa cơm nhà đầm ấm, lần đầu tiên sau hàng trăm năm, Lâm Minh mới cảm nhận được trọn vẹn ý nghĩa của hai chữ "gia đình".
Bà Tâm kể cho cậu nghe về cha cậu. Không phải là một Hỗn Độn Thiên Tôn uy nghiêm, mà là một người chồng, một người cha có những lúc cũng rất vụng về, một người yêu thương vợ con hơn cả sinh mệnh. Bà kể về ngày ông tạo ra thung lũng này, dặn dò bà ở lại, ánh mắt vừa kiên định lại vừa không nỡ. Bà đã ở đây, một mình, nuôi dưỡng một niềm tin bất diệt, rằng một ngày nào đó, chồng và con trai của bà sẽ trở về.
Lâm Minh cũng kể cho mẹ nghe về tất cả. Về những năm tháng ở Thất Sơn, về cuộc chiến ở Đại Việt, về hành trình ở Tiên Giới, về những người bạn, những kẻ thù, và về sự thật bi tráng ở Nam Thiên Môn.
Bữa cơm kéo dài rất lâu. Dưới giàn thiên lý, hai mẹ con cứ thế ngồi tâm sự, chia sẻ với nhau tất cả những gì đã trải qua. Giữa họ không còn khoảng cách của thời gian, không còn sự khác biệt của cảnh giới, chỉ còn lại tình mẫu tử thiêng liêng.
Trong khoảnh khắc này, Lâm Minh cảm thấy lòng mình thanh thản và trọn vẹn. Con đường tu luyện của cậu, dường như cũng đã tìm thấy được đích đến cuối cùng của nó: sự bình yên.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu