Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 220: Lấy Đạo Giải Oan, Mở Cầu Cầu Ô Thước Nối Đôi Bờ

Chương 219: Lấy Đạo Giải Oan, Mở Cầu Ô Thước Nối Đôi Bờ

Quân đoàn oan hồn của Trật Tự Thần Tộc đồng loạt tấn công. Những đòn tấn công của họ không phải là những vụ nổ, mà là những luồng sáng pháp tắc, có mục đích duy nhất là "xóa sổ" và "sửa chữa" sự "bất thường" của Hỗn Độn Đạo.
Chiếc Lạc Việt Thần Cơ Hạm phòng ngự một cách vất vả. Thạch tướng quân và Trần Bình ra sức chiến đấu, nhưng các đòn tấn công vật lý gần như không có tác dụng với những linh hồn này.
Lâm Minh nhìn quân đoàn im lặng kia, trong lòng khẽ thở dài. Cậu nhận ra, đây không phải là kẻ địch. Đây là những người lính đã chết, những linh hồn vì một mệnh lệnh mà bị trói buộc ở nơi này vạn kiếp, không thể siêu thoát.
"Thạch huynh, Trần đệ, phòng ngự giúp ta." Cậu nói. "Bọn họ không phải là kẻ địch, họ chỉ là những linh hồn lầm đường."
Lâm Minh bay ra khỏi thuyền, một mình đối mặt với cả một quân đoàn. Cậu ngồi xếp bằng giữa hư không, lấy ra chuỗi bồ đề châu mà Đại Phương Trượng đã tặng. Sự tĩnh lặng của Phật pháp giúp cậu giữ vững tâm trí.
Cậu không tấn công. Cậu đang dùng Hỗn Độn chi lực để làm một việc khác.
Trước mặt cậu, một vòng xoáy màu xám tro từ từ hiện ra. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà mang theo một sự yên bình của cội nguồn. Đó là một Vòng Luân Hồi thu nhỏ do cậu tạo ra, một con đường để trở về.
Cậu dùng thần thức, gửi đi một thông điệp không lời đến tất cả các oan hồn:
"Chiến tranh đã kết thúc. Oan cừu đã dứt. Các vị đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hãy trở về với cội nguồn, tìm lấy một kiếp sau bình yên."
Đó không phải là mệnh lệnh, mà là một lời mời, một sự cảm thông.
Quân đoàn oan hồn khựng lại. Sự thù địch trong ánh mắt của họ từ từ tan đi, thay vào đó là sự mệt mỏi của vạn năm canh gác. Một vài linh hồn buông vũ khí, từ từ bay vào trong Vòng Luân Hồi của Lâm Minh và tan biến trong sự thanh thản.
Hành động đó như một hiệu ứng lan truyền. Cả quân đoàn, từng người một, đều từ bỏ chấp niệm, bay vào trong vòng xoáy, tìm lấy sự giải thoát.
Khi linh hồn cuối cùng được siêu thoát, cả vùng không gian trở nên trong sạch và yên bình. Cây cầu Ô Thước cũng trở nên rực rỡ và ổn định hơn bao giờ hết.
Con đường đã mở.
Lâm Minh, dù thần thức có chút mệt mỏi, nhưng trong lòng lại vô cùng thanh thản. Cậu không chỉ tìm được đường đi, mà còn đã giải được oan khiên, hóa giải được một phần nghiệp chướng trong quá khứ của cha mình.
Cậu cùng những người bạn của mình, lái chiếc Tiên thuyền Lạc Việt, từ từ tiến lên cây cầu ánh sáng huyền thoại, bắt đầu chặng đường cuối cùng của cuộc hành trình vạn dặm. Phía bên kia cầu, là Thiên Cổ Phế Tích, nơi có Nam Thiên Môn đang chờ đợi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu