Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 226: Làng Vong Ưu

Chương 225: Làng Vong Ưu

Lâm Minh và Trần Bình bay về phía thung lũng. Càng đến gần, họ càng cảm nhận được một sức mạnh vô hình, nó không tấn công, mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, khiến cho người ta cảm thấy nơi này không có gì thú vị, muốn quay đầu trở lại.
Nhưng dòng máu Hỗn Độn trong người Lâm Minh đã giúp cậu miễn nhiễm với phong ấn này. Cậu dễ dàng đi xuyên qua màn sương.
Một thế giới hoàn toàn khác hiện ra. Một thung lũng bốn mùa như một, không khí trong lành, chim hót líu lo. Giữa thung lũng là một ngôi làng nhỏ, người dân sống một cuộc sống tự cung tự cấp, gương mặt ai cũng toát lên vẻ an nhiên, hạnh phúc.
Ở cổng làng, có một tấm biển gỗ đề hai chữ: Làng Vong Ưu.
Làng quên đi sầu muộn.
Trái tim Lâm Minh đập mạnh. Cậu đi dọc theo con đường làng, tiến về phía cuối làng, nơi có một con suối nhỏ chảy qua. Ở đó, có một ngôi nhà gỗ ba gian đơn sơ, mái lợp ngói lá. Phía trước nhà, là một giàn hoa thiên lý đang mùa nở rộ, hương thơm dịu dàng, thanh khiết lan tỏa khắp nơi.
Dưới giàn hoa, một người phụ nữ mặc áo bà ba màu nâu, tóc búi cao, đang khoan thai tưới nước cho mấy luống rau. Bà có một đôi mắt hiền từ và một dung mạo không bị năm tháng làm cho phai mờ, giống hệt như người phụ nữ trong ảo cảnh mà cậu đã thấy.
Lâm Minh đứng ở hàng rào, cả người như hóa đá. Hàng trăm năm chiến đấu, hàng vạn dặm hành trình, đối mặt với bao nhiêu sinh tử, cậu chưa bao giờ run rẩy như lúc này. Nước mắt, không thể kìm được nữa, bắt đầu lăn dài trên má.
Người phụ nữ dường như cảm nhận được điều gì đó. Bà ngẩng đầu lên.
Ánh mắt của hai mẹ con, sau bao nhiêu năm xa cách, cuối cùng cũng đã gặp nhau.
Trong khoảnh khắc đó, phong ấn của sự lãng quên bao trùm cả thung lũng, khi cảm nhận được sự đoàn tụ của hai dòng máu Hỗn Độn, đã tự động tan biến như sương mai gặp nắng.
Người phụ nữ làm rơi cả bình tưới nước. Đôi môi bà run run. Bà đã nhận ra đứa con trai mà bà ngày đêm mong nhớ.
Lâm Minh run rẩy bước lên phía trước, quỳ xuống trước mặt bà, cất lên một tiếng gọi mà cậu đã cất giữ trong lòng suốt cả một kiếp người.
"Mẹ..."
Người phụ nữ cũng không kìm được nước mắt, bà ngồi xuống, ôm chầm lấy đứa con trai đã trưởng thành của mình.
"Con... con đã về rồi. Về nhà rồi, con của mẹ."
Hành trình vạn dặm, cuối cùng cũng đã kết thúc. Không phải ở một nơi tiên cảnh lộng lẫy, không phải trên một ngôi vị đế vương. Nó kết thúc ở đây, dưới một giàn hoa thiên lý, trong vòng tay ấm áp của mẹ.
Đây, mới chính là chốn bình yên thực sự.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu