Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 225: Cố Hương Nhìn Lại, Vật Đổi Sao Dời

Chương 224: Cố Hương Nhìn Lại, Vật Đổi Sao Dời

Chiếc Tiên thuyền Lạc Việt thực hiện cú nhảy không gian cuối cùng. Khi ánh sáng của Truyền Tống Trận tan đi, trước mắt họ là một vùng tinh vực quen thuộc đến nao lòng. Những ngôi sao, những tinh vân, dù đã xa cách hàng trăm năm, nhưng Lâm Minh vẫn nhận ra.
Cậu đã trở về vùng tinh vực quê nhà.
"Đến nơi rồi..." Trần Bình cũng không giấu được sự xúc động.
Họ không đáp xuống ngay, mà chỉ lặng lẽ lái thuyền, bay quanh hành tinh màu xanh lam quen thuộc – Chân Vũ Đại Thế Giới. Từ trên cao nhìn xuống, quê hương vẫn đẹp như vậy, nhưng Lâm Minh cảm nhận được sự thay đổi của thời gian.
Vật đổi sao dời. Hàng trăm năm ở Tiên Giới, có lẽ đã là hàng ngàn năm ở chốn nhân gian. Những triều đại, những đế quốc mà cậu từng biết, có lẽ giờ chỉ còn là những trang sử cũ.
Họ thu lại toàn bộ khí tức, biến chiếc Lạc Việt Thần Cơ Hạm thành một chiếc thuyền mây bình thường, rồi lặng lẽ đáp xuống một vùng núi hoang vu. Họ không muốn kinh động đến thế giới phàm nhân này bằng sức mạnh của mình.
Đi dạo trên mảnh đất quen thuộc, Lâm Minh thấy lòng mình đầy hoài niệm. Cậu đi qua những vùng đất cũ, nơi ngày xưa là kinh đô của Đại Việt Đế Quốc do chính tay cậu xây dựng. Nhưng giờ đây, thành trì đã không còn, thay vào đó là những cánh đồng lúa xanh mướt. Triều đại của cậu, đã trở thành một phần của lịch sử.
Khi đi qua một thị trấn nhỏ, cậu kinh ngạc khi nhìn thấy một ngôi đền cổ, vô cùng khang trang, khói hương nghi ngút. Trên tấm biển đề ba chữ: "Đền Thờ Lâm Tiên Đế".
Bước vào trong, cậu thấy chính bức tượng của mình, được tạc bằng bạch ngọc, uy nghiêm lẫm liệt, đang được người dân thành kính thờ phụng như một vị thần hộ quốc an dân. Họ kể cho con cháu nghe về những câu chuyện thần thoại của một vị vua đã phi thăng thành tiên, bảo vệ cho nhân gian.
Lâm Minh đứng lặng người trước bức tượng của chính mình, trong lòng là một cảm giác không nói nên lời. Cậu, giờ đây đã là một vị tổ tiên trong chính quê hương của mình.
Cậu không ở lại lâu. Sứ mệnh quan trọng nhất vẫn còn ở phía trước. Cậu đứng trên một ngọn núi cao, nhắm mắt lại, dùng thần thức của mình, một thần thức đã dung hợp với chữ "Tình", nhẹ nhàng lan tỏa ra khắp thế giới, tìm kiếm một luồng khí tức quen thuộc, một phong ấn mà cha cậu đã để lại.
Không lâu sau, cậu mở mắt ra. Cậu đã tìm thấy.
Nó không ở trong một cấm địa nguy hiểm, không ở trên một ngọn núi linh thiêng. Nó ở một nơi vô cùng bình thường. Một thung lũng nhỏ bé, yên bình, nằm ở phía Nam của đại lục, quanh năm mây mù bao phủ.
Một nơi mà tất cả các tu sĩ khi đi ngang qua, đều sẽ vô thức bỏ qua. Một phong ấn của sự lãng quên.
Lâm Minh biết, mẹ của cậu, đang ở đó.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu