Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 235: Khói Bếp Chiều Sau Trận Đánh

Chương 234: Khói Bếp Chiều Sau Trận Đánh

Một mặt trời nhân tạo bùng nổ ngay giữa lòng địch.
Ánh sáng của nó chói lòa hơn bất cứ thứ gì, mang theo sức mạnh hủy diệt của hàng trăm khẩu Thần Cơ Pháo và ý chí của cả một liên minh. Con Trùng Mẫu khổng lồ, ngay cả lớp vỏ giáp kiên cố của nó cũng không thể chịu nổi một đòn tấn công tập trung đến như vậy. Nó gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của sự đau đớn và không cam lòng, trước khi thân hình to lớn của nó bị ánh sáng nuốt chửng, hóa thành tro bụi.
Khi Trùng Mẫu bị tiêu diệt, đám Vô-Sắc Trùng Tộc còn lại như rắn mất đầu, rơi vào hỗn loạn. Chúng không còn di chuyển một cách có tổ chức nữa. Chớp lấy thời cơ, quân liên minh phản công, tiêu diệt sạch sẽ tàn quân của địch.
Trận đánh đầu tiên, một trận đánh vô cùng khốc liệt, cuối cùng cũng đã kết thúc. Quân liên minh đã giành được một chiến thắng vang dội.
Nhưng đó là một chiến thắng đắt giá.
Trên soái hạm của Cờ Đen Quân, không khí vừa vui mừng lại vừa bi thương. Rất nhiều huynh đệ của họ đã hy sinh trong cú đột kích cảm tử vừa rồi. Cờ Đen Đại Thánh Lưu Nhân Chú, người đã mở đường máu, bị thương nặng nhất. Cả một cánh tay của lão gần như đã bị xé toạc, trên người đầy những vết thương, nhưng lão ta vẫn ngồi đó, dựa vào cột buồm, một tay cầm bầu rượu, cười lớn ha hả.
"Sảng khoái! Thật là sảng khoái! Chết... còn hơn là sống mà không được uống rượu, không được chửi thề! Trận này... đáng!"
Lâm Minh đích thân đáp xuống soái hạm của lão. Cậu ra hiệu cho các y sư của Tịnh Thổ đến chữa trị. Cậu nhìn người hảo hán trước mặt, trong lòng đầy vẻ kính trọng.
"Lưu đại ca, vất vả cho huynh rồi."
"Chú em nói gì vậy?" Lưu Nhân Chú cười lớn. "Bảo vệ nhà của mình, thì có gì là vất vả? Có rượu ngon, có anh em, có một trận đánh ra trò, đời này của Lưu Nhân Chú ta, không còn gì hối tiếc!"
Trên khắp phòng tuyến, mọi người bắt đầu dọn dẹp chiến trường, chữa trị cho người bị thương, sửa chữa lại công sự. Trên những hành tinh nông nghiệp của Trần Bình, khói bếp chiều bắt đầu bay lên. Những bữa cơm nóng hổi được nấu, mang đến cho những người lính một chút hơi ấm và sự bình yên sau trận chiến.
Trong khoảnh khắc đó, một vạt nắng hạ của hy vọng dường như đang chiếu rọi lên cả phòng tuyến. Họ đã chiến thắng. Có lẽ, kẻ thù ngoài vũ trụ cũng không đáng sợ như vậy.
Nhưng sự lạc quan đó không kéo dài được lâu.
Một luồng khí tức hoàn toàn khác, không phải là sự hỗn loạn, không phải là sự tà ác, mà là một sự trống rỗng và lạnh lẽo tuyệt đối, đột nhiên xuất hiện ngay trước pháo đài chỉ huy trung tâm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu