Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 222: Trận Chiến Với Chính Mình

Chương 221: Trận Chiến Với Chính Mình

Lâm Minh hiểu ra, đây không phải là kẻ địch. Đây là bài kiểm tra cuối cùng, một thử thách do chính cha của cậu để lại.
Cậu ra hiệu cho mọi người ở lại trên thuyền, rồi một mình bay ra, đối mặt với Hỗn Độn Tàn Ảnh.
Cuộc chiến bắt đầu. Nhưng đây không phải là một cuộc chiến sinh tử. Tàn ảnh tấn công cậu bằng những chiêu thức Hỗn Độn Đạo vô cùng thuần túy, không phải để giết, mà là để kiểm tra sự lĩnh ngộ của cậu. Tàn ảnh tạo ra những ảo cảnh về những người thân yêu của cậu đang gặp nguy hiểm, để thử thách đạo tâm của cậu.
Lâm Minh, với trái tim đã được tôi luyện qua bao sóng gió, với chữ "Tình" đã được giác ngộ, bình tĩnh hóa giải tất cả.
Cuối cùng, cậu không tấn công lại nữa. Cậu làm một việc mà tàn ảnh không ngờ tới. Cậu mở rộng thế giới nhỏ của mình ra. Một thế giới tràn đầy sức sống, có đồng lúa, có lũy tre, có hồ sen, có những sinh mệnh hiền hòa... hiện ra trước mắt tàn ảnh.
Cậu đang cho "cha" của mình thấy con đường mà cậu đã chọn.
Hỗn Độn Tàn Ảnh nhìn thế giới nhỏ bé nhưng ấm áp của Lâm Minh. Nó từ từ ngừng tấn công. Một sự tán thưởng, một sự hài lòng, được truyền ra từ ý chí của nó.
"Con đường của con... còn đi xa hơn cả ta năm đó. Con đã đủ tư cách."
Nói rồi, tàn ảnh hóa thành một luồng sáng xám tro, bay vào trong mi tâm của Lâm Minh. Toàn bộ sự lĩnh ngộ và sức mạnh Hỗn Độn thuần túy nhất của cha cậu, đã được truyền lại cho cậu.
Bài kiểm tra kết thúc.
Một tia sáng từ Nam Thiên Môn vỡ nát chiếu xuống, chỉ vào một tiểu hành tinh trơ trọi, chết chóc gần đó. Cả nhóm bay đến nơi. Giữa một vùng đất khô cằn, chỉ có một cọng cỏ lau duy nhất, màu xanh biếc, đang kiên cường mọc lên.
Lâm Minh biết, đó chính là lời nhắn. Cậu nhẹ nhàng chạm tay vào cọng cỏ.
Một dòng ký ức khổng lồ, một lời nhắn cuối cùng, tràn vào trong đầu cậu.
Sự thật, cuối cùng cũng được phơi bày.
Năm xưa, Trật Tự Thần Tộc không phải là kẻ thù cuối cùng. Bọn chúng chỉ là những kẻ mở đường, muốn mở Nam Thiên Môn để cho một thực thể còn kinh khủng hơn, một Thế Giới Thôn Phệ Giả từ bên ngoài vũ trụ tiến vào.
Cha của cậu, Hỗn Độn Thiên Tôn, đã không thất bại. Ông đã đánh lui quân địch, rồi làm ra một sự hy sinh vĩ đại nhất. Ông đã kéo theo tên thủ lĩnh của Trật Tự Thần Tộc, lao vào trong vết rách không gian, rồi dùng chính thân thể và Đại Đạo Hỗn Độn của mình, trở thành một cái khóa vĩnh cửu, phong ấn Nam Thiên Môn từ phía bên kia.
Ông đã trở thành người gác cổng của cả Tiên Giới.
Lời nhắn cuối cùng của ông vang lên trong đầu Lâm Minh, mang theo tình yêu thương vô bờ bến:
"Con trai, đừng đi tìm cha. Hãy sống một cuộc đời bình yên bên cạnh mẹ của con. Nhưng nếu một ngày phong ấn bị phá vỡ... hãy thay cha, bảo vệ lấy thế giới này."
Lâm Minh đứng lặng người giữa vùng phế tích, hai hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cậu đã tìm thấy cha, không phải bằng xương bằng thịt, mà bằng sự thật và sự hy sinh cao cả của người.
Cuộc hành trình tìm cha đã kết thúc. Nhưng một sứ mệnh mới, một trách nhiệm còn nặng nề hơn, đã được đặt lên vai cậu.
Cậu nhìn về phía vết rách không gian đen kịt, nắm chặt tay lại. Cậu biết, con đường tu luyện của mình vẫn chưa kết thúc. Cậu phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, để có thể gánh vác được di sản của cha, để một ngày nào đó, có thể đứng gác bên cạnh ông.
Hành trình của một vị Thần Quân, giờ mới thực sự bắt đầu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu