Thất Sơn Tiên Lộ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thất Sơn Tiên Lộ

Tác giả : Thanh Lương

Chương 236: Sứ Giả Của Hư Vô

Chương 235: Sứ Giả Của Hư Vô

Từ trong hư không, một bóng người từ từ hiện ra. Đó là một sinh vật hình người hoàn mỹ, không thể phân biệt được là nam hay nữ, toàn thân được tạo thành từ một loại pha lê đen tuyền, không có ngũ quan.
Nó không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Sự hiện diện của nó hút đi tất cả hơi ấm và hy vọng xung quanh. Đây là Sứ Giả Của Hư Vô.
Nó không mở miệng, nhưng giọng nói của nó lại vang lên trực tiếp trong đầu của Lâm Minh và tất cả các vị lãnh đạo khác. Một giọng nói vô cảm, như một cỗ máy.
"Sự tồn tại của các ngươi đã được ghi nhận. Năng lượng của vũ trụ này đã chín muồi. Chủ nhân của ta sắp dùng bữa."
Nó không tự xưng là kẻ xâm lược, mà là một "Thực Khách" (người ăn).
"Sự kháng cự của các ngươi là phi logic và chỉ kéo dài thêm sự đau khổ. Sự sống, tình yêu, quê hương... những khái niệm đó chỉ là những nhiễu động không đáng kể trong quy luật lớn của sự tồn tại. Vũ trụ của các ngươi, giống như vô số vũ trụ khác, tồn tại là để trở thành dinh dưỡng cho một thực tại cao hơn."
"Hãy chấp nhận sự hòa tan. Đó là con đường ít đau đớn nhất. Đây không phải là một lời đe dọa. Đây là một lời từ bi."
Đây là một lời chiêu hàng cuối cùng, một đòn tấn công vào chính ý chí và niềm tin của cả một thế giới. Nó muốn nói rằng, mọi sự hy sinh, mọi nỗ lực của họ đều là vô nghĩa.
Các vị lãnh đạo khác nghe xong, trong lòng đều dấy lên một sự phẫn nộ và cả một tia sợ hãi trước sự thật phũ phàng đó.
Chỉ có Lâm Minh vẫn bình tĩnh.
Cậu bước lên phía trước, đối mặt với Sứ Giả. Cậu nghĩ đến giàn thiên lý của mẹ, nghĩ đến lời thề kết nghĩa của Thạch tướng quân, nghĩ đến tiếng cười hào sảng của Lưu Nhân Chú, nghĩ đến bức họa của Thủy Tiên.
Rồi cậu cất giọng, giọng nói của cậu không có sự tức giận, mà là một sự khẳng định đanh thép về giá trị của sự sống.
"Thế giới của các ngươi có thể không có ý nghĩa. Nhưng thế giới của chúng ta, có mẹ, có cha, có bằng hữu, có quê hương. Có những bữa cơm chiều. Có những tiếng cười."
Cậu nhìn thẳng vào nơi đáng lẽ là mắt của Sứ Giả.
"Với chúng ta, đó là tất cả ý nghĩa."
"Về nói với chủ của ngươi. Bữa ăn này, sẽ rất khó nuốt đấy. Vì mỗi một hạt bụi trong thế giới này, đều sẽ chiến đấu đến cùng."
Sứ Giả Hư Vô không nói thêm gì nữa. Thân hình của nó từ từ tan biến thành cát bụi. Lời chiêu hàng đã thất bại. Cuộc chiến tâm lý, đã kết thúc.
Ý chí của toàn bộ liên minh, sau khi biết được sự thật về kẻ thù, không những không sụp đổ, mà còn trở nên kiên định và sục sôi hơn bao giờ hết. Họ không còn chiến đấu chỉ để bảo vệ nhà cửa, mà là để bảo vệ cho chính ý nghĩa tồn tại của mình.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu