Nhưng đã muộn rồi, lời Dạ Trọng Hoa đã thốt ra rồi.
Phải rồi, chuyện hạ độc có thể không truy cứu, nhưng còn ma khí thì sao?
Tông môn phòng thủ nghiêm ngặt, nếu độc không phải do Ngu nương hạ, thì ma khí kia từ đâu mà ra?
Ta chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt khiến Bạch Tiêu Tiêu sợ đến hồn phiêu phách tán, tĩnh lặng rơi trên người nàng…
18
Nàng ta trông thấy tay ta khẽ động, chuôi kiếm trong tay khẽ nghiêng.
Thậm chí, chân ta cũng đã nâng lên.
TruyenLau
Người vốn đang làm bộ bò về phía Dạ Trọng Hoa bỗng như chim sợ cánh cung, giật mình lùi lại một bước dài.
Đôi mắt đẹp kia đẫm lệ, hoảng loạn không thôi:
TruyenLau.com
"Không, đừng lại gần... Trọng Hoa ca ca, cứu ta với!"
Dạ Trọng Hoa như sực tỉnh, vội lao lên cản ta: TruyenLau.com
Hồng Trần Vô Định
"Đỗ Thanh Từ! Nàng ấy là phàm nhân, ngươi định làm gì?!"
Hỏi mà như không hỏi.
Trường kiếm rạch nát hư không, không chút do dự, ta thẳng tay c.h.é.m về phía khuôn mặt của Bạch Tiêu Tiêu!
"Cẩn thận! Sư tỷ, nàng ấy là phàm nhân đó!"
Có người lo lắng kêu lên.
Chẳng ai ngờ ta sẽ động thủ với một phàm nhân, rõ ràng khi nãy chính ta còn vì chuyện Dạ Trọng Hoa đ.á.n.h trọng thương phàm nhân mà trừng phạt hắn.
Thế nhưng tốc độ của ta không những không chậm lại, uy thế lại càng mạnh mẽ.
Một kiếm này c.h.é.m xuống, Bạch Tiêu Tiêu sao còn có thể toàn mạng?
"Trọng Hoa ca ca! Trọng Hoa ca ca!"
Tiếng khóc ai oán vang vọng khắp điện.
Dạ Trọng Hoa bất chấp hết tất cả, dốc toàn lực lao tới cứu người.
Lại bị ta đá một cước ngã lăn lộn như ch.ó ăn bùn.
Chân ta hung hăng giẫm lên người hắn.
Hắn chỉ còn có thể tuyệt vọng vươn tay: "Tiêu Tiêu!"
"Đỗ Thanh Từ! Ta nhất định phải g.i.ế.c ngươi! Nhất định phải g.i.ế.c ngươi!"
Hắn gào thét trong tuyệt vọng.
Chỉ hận bản thân bị ta đè dưới chân, không thể nhúc nhích, đành trơ mắt nhìn người hắn yêu mất mạng trước mặt mình.
Thế nhưng, một khắc sau, hắn lại nên cảm tạ ta.
Bởi nếu không phải ta mạnh mẽ giữ hắn lại dưới chân.
Thì hắn cũng sẽ giống như các đệ tử khác trong điện.
Bị luồng ma khí bùng phát bất ngờ thổi bay ra xa.
"Sao lại dày đặc như vậy?! Trong tông môn sao lại xuất hiện ma khí mạnh thế này?!"
Chúng đệ tử kinh hãi không thôi.
Ánh mắt đều dán chặt vào làn khói đen dày đặc che kín tầm nhìn.
Giọng nói yếu ớt ban nãy, giờ đã hóa thành ngạo mạn và chán ghét:
"Phế vật! Ngay cả ta mà cũng bảo hộ không nổi!"
Keng!
Trường kiếm khi ta định đ.á.n.h trúng, chỉ sượt qua tai nàng ta, cắm phập vào cột trụ phía sau.
Bạch Tiêu Tiêu lúc này mới sực tỉnh, ánh mắt hung ác trừng về phía ta:
"Ngươi dám giở trò?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng khó trách không kìm được mà lộ ra chân tướng.
Bởi thanh kiếm kia vừa rồi, thực sự là c.h.é.m thẳng vào phía nàng ta, nếu không né tránh, chắc chắn sẽ mất mạng.
Chỉ là nàng ta không ngờ kiếm pháp của ta đã đạt đến cảnh giới thuần thục như vậy, ngay cả vào khoảnh khắc cuối cùng cũng có thể cưỡng ép lệch hướng kiếm đi.
Đáng tiếc, nàng ta cũng chính là vào khoảnh khắc cuối ấy, không nhịn được mà bộc lộ bản tính thật sự.
"Ma tu..."
"Thì ra nữ tử mà Dạ sư huynh đưa về, lại chính là ma tu!"
19
Bốn phía xôn xao náo động.
Ma tu trà trộn vào tông môn, thế mà chẳng một ai phát giác, hiển nhiên là dùng đến thuật ẩn thân cực kỳ cao minh.
Mà trong đó, cũng không thiếu phần sơ hở vì được Dạ Trọng Hoa sủng ái.
"Sao có thể... Tiêu Tiêu làm sao lại là ma tu được?! Nàng ấy chỉ là một nữ tử nhu nhược yếu đuối, chính ta là người đã cứu nàng ấy mà!"
"Nếu không để ngươi cứu, ta sao có thể thuận lợi tiến vào tông môn?"
Bạch Tiêu Tiêu dung mạo không đổi, nhưng khí chất đã hoàn toàn đổi khác, ngạo nghễ quét mắt nhìn Dạ Trọng Hoa đang bị ta giẫm dưới chân chẳng khác gì ch.ó c.h.ế.t:
"Ta vốn tưởng ngươi còn có chút giá trị, nào ngờ ngươi cứ thao thao bất tuyệt nào là toàn tông môn trên dưới trừ tông chủ ra đều nghe ngươi một lời. Cuối cùng thì sao? Chẳng qua cũng chỉ là phế vật!"
"Nếu sớm biết vậy, ban đầu ta nên..."
Nàng ta liếc về phía ta, ánh mắt lộ rõ vẻ hối hận.
Như thể hối tiếc bản thân khi xưa đã chọn sai người.
Dạ Trọng Hoa xưa nay chưa từng chịu nhục như thế, kích động hét lớn:
"Đồ giả dối! Tất cả đều là giả dối! Ngươi dám lừa ta!"
"Lừa thì đã sao, ngươi làm được gì nào?!"
Giờ khắc này nàng ta chẳng còn tâm trí đôi co cùng Dạ Trọng Hoa, thân phận bị vạch trần, các tu sĩ trong điện sớm đã không nể nang gì nữa, cùng vung kiếm xông tới sát phạt.
Dạ Trọng Hoa tính sai rồi, Bạch Tiêu Tiêu chẳng những là ma tu, mà tu vi còn chẳng hề thấp.
Hơn nữa thân phận hẳn không đơn giản, nếu không đã chẳng có thể mang theo nhiều pháp khí đến thế, len lỏi vào được tận trong Huyền Thanh Tông.
Chỉ là, pháp khí có nhiều đến đâu cũng không địch lại tu sĩ cùng nhau vây công.
Huyền Thanh Tông vốn là tông môn đệ nhất thiên hạ, đệ tử bình thường tuy trước mặt ta chẳng đáng nói đến, nhưng một khi ra ngoài, ai dám coi thường?
Vì thế chẳng bao lâu sau, nàng ta đã rơi vào thế yếu.
Chỉ một chút sơ sẩy, linh khí hộ thể bị phá từ sau lưng, trước mặt lập tức bị vài người giáp công!
"Đáng c.h.ế.t!"
Nàng ta ra tay tàn độc, vung chưởng đ.á.n.h trả liên hồi, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía cửa điện đang đóng chặt.
Thừa lúc hỗn loạn, liền lập tức lao thẳng về phía cửa.
Chỉ còn một chút, chỉ cần một chút nữa là thoát thân thành công.
Nhưng bàn chân bỗng khựng lại.
Long cốt như mãng xà cuốn lấy thân thể, từng chiếc gai ngược sắc nhọn xuyên sâu vào huyết nhục.
Ma khí quanh người nàng ta chẳng những không cứu được, mà còn trở thành chất dẫn thiêu đốt linh bảo.
Tay ta siết chặt.
Rắc!
Tiếng xương gãy giòn giã vang lên.
Thân thể Bạch Tiêu Tiêu nặng nề đập xuống đất!
Chỉ trong khoảnh khắc, mấy thanh kiếm đã chĩa thẳng vào yết hầu của nàng ta.
Mọi người cùng lui ra sau, ta cầm lấy Cửu Huyền Tiên bước đến gần.
"Đại sư tỷ."
Khi Nào Người Sẽ Quay Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.