Khi Nào Người Sẽ Quay Về

Chương 2

Hắn cười lớn: “Huyền Thanh tông? C.h.ế.t đi thì hơn!”

 

Đó cũng là câu cuối cùng hắn được nói trong đời.

 

Cúi đầu, một kiếm xuyên thẳng cổ họng hắn.

 

Vững vàng, chuẩn xác.

 

Ta bước ra từ trong sương đen, rút kiếm ra, chẳng thèm liếc cái thân thể đang gục xuống kia lấy một lần, điềm đạm nói:

 

“Ta không có thời gian dây dưa với ngươi, còn phải tiếp tục lên đường.”

 

Ta vẫn chưa đuổi kịp đội ngũ phía trước.

 

Không phải vì lưu luyến gì Dạ Trọng Hoa. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Chỉ là sư tôn từng dặn, phàm giới nguy hiểm, không được tụt lại phía sau.

 
Website TruyenLau.com
Nhưng trên đời này luôn có người có việc, hết lần này tới lần khác cản trở ta.

 

Như lúc này, vạt áo ta bị người ta nắm chặt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Ta cúi đầu.

 

Nữ tử dung mạo xinh đẹp ấy yếu ớt đáng thương, đôi mắt long lanh chan chứa lệ nhìn ta:

 

“Tiên trưởng, người đưa Ngu nương theo đi.”

 

“Ngu nương nguyện làm trâu làm ngựa cho tiên trưởng.”

 

“Nhưng ta có kiếm, không cần trâu, cũng chẳng cần ngựa.”

 

Ta thành thật đáp.

 

Ngu nương nghẹn lời, ánh mắt nhìn sang thân thể vững chãi của ta có chút kỳ quái, mặt đỏ lên, c.ắ.n răng nói:

 

“Nếu là việc khác, Ngu nương cũng nguyện ý!”

 

Ta: “……”

 

Ta nghiêng đầu nhìn nàng, trong mắt đầy nghi hoặc.

 

Việc khác... là việc gì?

 

Nhưng ta vẫn cứu nàng.

 

Dùng hết số bạc còn sót lại.

 

Chỉ bởi vì, trong số những kẻ ta từng gặp, nàng là người đầu tiên chịu lại gần ta.

 

Ta bỗng nhớ đến lòng ngưỡng mộ thuở xa xưa.

 

Đã nghĩ rồi, thì cứ làm vậy.

 

Còn bạc, vốn là vật ngoài thân, ta chẳng lấy làm bận tâm.

 

Ta nghĩ, nàng là muốn làm bạn với ta.

 

Bằng không sao lại cứ ôm chặt lấy cánh tay ta mãi không buông?

 

4

 

Nhưng vị bằng hữu này có chút kỳ lạ.

 

Đêm xuống, ta mở một gian phòng nhỏ, tự mình ngồi thiền trên tháp, nhường nàng ngủ trên giường, rồi nói:

 

“Ngươi không cần sợ, ta sẽ canh cho ngươi.”

 

Chẳng phải ta tính toán gì, chỉ là không dám để nàng ở một mình.

 

Ánh mắt nàng khẽ chớp.

 

Khẽ gật đầu.

 

Sau bình phong, nàng nằm trong nước ấm chải gội thân thể.

 

Động tĩnh không lớn.

 

Vậy thì tốt, không làm phiền ai.

 

Cho đến khi nửa canh giờ sau, nàng mặc xiêm y của ta, khuôn mặt ửng đỏ, e dè bước ra, ngập ngừng nhìn ta.

 

Ta: “Sao lại mặc đồ của ta? Ngươi không có y phục sao?”

 

Không khí bỗng lặng ngắt, nàng sững lại tại chỗ.

 

Nhưng ta thực lòng chỉ hỏi vậy, không mang ý gì khác.

 

Có lẽ vì ánh mắt ta quá đỗi thản nhiên, nàng dường như hiểu ra điều gì.

 

Trong mắt thoáng hiện một tia hối lỗi, rồi lại trở về dáng vẻ rụt rè:

 

“Ngu nương vốn sống ở chốn phong trần, nay đã đi theo tiên trưởng, những thứ nhiễm uế khí kia, không nên mang theo.”

 

Ta như bừng tỉnh.

 

Nàng đột nhiên lại nhìn ta: “Tiên trưởng, ta sợ.”

 

Nếu đã sợ thì cứ sợ, cớ sao lại kéo ta vào chăn làm gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta nằm trên giường, cảm nhận được hơi người bên cạnh, nét mặt đờ đẫn nghĩ ngợi.

 

Rõ ràng ta đang ngồi thiền trên tháp, nàng lại cứ bảo không chạm được vào ta thì sợ.

 

Ta thật muốn tìm một bằng hữu để hỏi thử: “Bằng hữu mới quen cứ một mực nói sợ hãi, bắt ta nằm cùng thì phải làm sao?”

 

Nhưng ta không có bằng hữu, chẳng biết hỏi ai.

 

Lại nghe thấy Ngu nương bảo lạnh, ta đành ôm nàng vào lòng, chẳng còn thời gian nghĩ ngợi nữa.

 

Thế nhưng, lạnh ở chỗ nào?

 

Rõ ràng là mềm mại lại thơm tho.

 

Hiếm hoi lắm, ta mới có một giấc ngủ ngon như vậy.

 

Thì ra đây là điều tốt đẹp khi có bằng hữu sao?

 

Chả trách ai ai cũng thích có bằng hữu.

 

Hôm sau tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái, ta nhìn lên đỉnh giường, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc lại gần, cửa được đẩy ra.

 

Ngu nương trong bộ xiêm y giản dị của ta bưng bữa sáng tiến vào:

 

“Tiên trưởng, dùng bữa thôi.”

Hồng Trần Vô Định

 

Thật tốt biết bao.

 

Chỉ là vì sao vừa trông thấy nàng thế này, ta lại nảy sinh cái ý nghĩ muốn chăm chỉ làm việc, kiếm bạc rồi đưa hết cho nàng nhỉ?

 

5

 

Rốt cuộc ta cũng hoàn hồn, chỉnh lại y phục, thu xếp gọn gàng.

 

Chỉ là, bữa sáng kia vẫn chẳng ăn được miếng nào.

 

“Phía đông ngoại thành còn lưu lại dấu vết của ma tu, ta phải trừ khử, không thể trì hoãn.”

 

Ta đặt nốt số bạc còn lại lên bàn.

 

Nói dứt lời liền xoay người định rời đi.

 

Nhưng người phía sau lại khẽ gọi: “Tiên trưởng...”

 

Ta nghi hoặc ngoảnh lại.

 

Bạc không đủ sao?

 

Thế nhưng điều nàng nói lại là: “Người sẽ còn quay lại chứ?”

 

Tựa như ta là kẻ phụ bạc ruồng bỏ nàng mà đi không trở lại.

 

Khiến lòng ta đột nhiên dấy lên một thứ cảm giác áy náy kỳ quặc.

 

Ngẫm nghĩ một lúc: “Ba ngày, ba ngày sau, ta sẽ quay về.”

 

Ta trao cho nàng một viên linh ngọc, dặn đợi đến khi ta quay về sẽ tự tới tìm nàng.

 

Nàng không nói gì, chỉ tựa bên cửa, ánh mắt buồn buồn tiễn ta phi kiếm rời đi.

 

Ta nghĩ, bằng hữu đầu tiên mà ta kết giao, hẳn là đang lo lắng cho ta.

 

Điều đó khiến ta có chút vui mừng.

 

Ngay cả lúc c.h.é.m g.i.ế.c ma tu, cũng thấy nhanh nhẹn hơn nhiều.

 

Chỉ muốn nhanh chóng kết thúc.

 

Đương nhiên, ta cũng chẳng hề hay biết, giữa đám ma tu đã truyền đi một tin đồn kinh hoàng.

 

Rằng Đông thành xuất hiện một sát thần, thấy ma là g.i.ế.c, không bỏ sót một ai.

 

Kẻ nào còn chạy được thì mau chạy.

 

Đến mức ngày thứ ba, khi ta thấy cả tòa thành không còn chút ma khí nào, liền rơi vào m.ô.n.g lung.

 

Cũng được, ta quay về vậy.

 

Và lần nữa, tại khách điếm, ta tìm thấy Ngu nương.

 

Thật kỳ lạ, nàng vẫn như khi ta rời đi, tựa vào khung cửa.

 

Vừa trông thấy ta đã lập tức nhận ra, trong mắt thoáng hiện ý vui mừng, vẫy tay gọi:

 

“Tiên trưởng!”

 

Nhưng ta đến là để nói lời từ biệt.

 

6

 

Mà nàng lại chẳng hề hay biết.

 

Bận rộn xuôi ngược, mượn bếp khách điếm chuẩn bị món ăn cho ta.

 

Cơm no rượu say xong, nàng lấy ra vật duy nhất mang theo từ thanh lâu.

 

Một cây tiêu trúc, ngồi bên cửa sổ thổi cho ta một khúc nhỏ.

 

Ngoài cửa, sương trắng quấn quanh núi biếc, trường hà phản chiếu ánh hoàng hôn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu