Khi Nào Người Sẽ Quay Về

Chương 13

"Ngu nương kia nói cũng chẳng sai, ta có lẽ thật sự có vài phần yêu thích ngươi, bằng không sao lại để tâm đến thế, có hận mới có yêu. Sau này chúng ta kết đạo lữ, nhưng ngươi đừng mong quản ta!"

 

"Chuyện trong tông môn chúng ta cũng phải cùng nhau quản, còn chuyện giữa ta với ngươi, ngươi càng phải nghe ta!"

 

Ta lặng lẽ nhìn hắn, nghe hắn nói những lời lố bịch.

 

Rồi ta mở miệng: "Dạ Trọng Hoa, ngươi còn cảm nhận được ấn đạo lữ trên người ngươi không?"

 

Lời vừa dứt, sắc mặt hắn lập tức biến đổi.

 

"Sao lại thế này!?"

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Dĩ nhiên là biến mất rồi, chẳng còn nữa.

 

"Ngươi đã làm gì!" TruyenLau.com

 

Hắn chất vấn.
Website TruyenLau.com
 

Ta mặt không đổi sắc:

 

"Sư tôn bảo ta giao ma vật cho người, để tông môn xử trí, hứa điều gì cũng đồng ý. Ta liền xin người giải trừ đạo lữ ấn giữa ta và ngươi."

 

Ấn đó là lúc đính ước mà kết thành.

 

"Ngươi muốn từ hôn với ta!"

 

Dạ Trọng Hoa không thể tin nổi, phát điên gào lên:

 

"Dựa vào cái gì?! Ngươi có tư cách gì! Đỗ Thanh Từ, ngươi có tư cách gì…"

 

Hắn bị ta đá một cước ngã xuống đất, ta đứng cao nhìn xuống, nhẹ nhàng đạp lên xương hắn, thấy hắn đau đớn vô cùng, ta lạnh nhạt cất lời:

 

"Dựa vào việc ngươi chỉ xứng làm kẻ dưới chân ta, làm đá kê chân cho ta."

 

23

 

Sau ba tháng biệt ly, ta lại quay về tiểu viện của chính mình.

 

Quả nhiên, đúng như ta tưởng tượng.

 

Ngu nương sẽ tựa vào khung cửa, chờ ta trở về, thấy ta thì nhoẻn miệng cười, gắp cho ta món nàng làm.

 

Nhưng thực ra ta chẳng tham ăn chút nào.

 

Kẻ tu đạo sớm đã đoạn tuyệt ngũ cốc, chẳng cần dùng đến.

 

Chỉ là món nàng gắp, ta đều nghiêm túc nếm thử.

 

Rồi dưới ánh mắt đầy mong đợi của nàng, ta thản nhiên buông hai chữ:

 

"Mặn quá."

 

Ngu nương: "……"

 

Cuối cùng nàng phát hiện mình cho nhầm nửa hũ muối thay vì đường.

 

Vừa giận bản thân bất cẩn, lại vừa giận ta không biết nói lời đẹp, lời khách sáo cũng chẳng có.

 

Mọi lời nàng trách, ta đều nhận, ngơ ngẩn nhận lỗi: "Là ta sai rồi."

 

Nàng hừ một tiếng.

 

Giờ cũng vậy.

 

Thấy ta trở lại, ánh mắt vốn đượm buồn thoáng hiện hy vọng, kéo ta ngồi xuống trước bàn cơm.

 

"Những ngày tiên trưởng rời đi, Ngu nương học thêm không ít món mới, tiên trưởng nếm thử xem."

 

Nàng không nói dối, quả thực rất nhiều.

 

Đầy cả một bàn.

 

Ta đề nghị: "Lần sau làm ít thôi, hai ta ăn không hết."

 

Nàng cúi đầu, cười khổ: "Ta chỉ muốn… để tiên trưởng nếm hết mà thôi."

 

"Có thể để lần sau ăn, từ từ nếm thử."

 

"Lần sau…"

 

Nàng thì thầm, đưa tay chạm nơi khóe mắt, rồi ngẩng đầu cười:

 

"Được, vậy thì để lần sau."

 

Nàng không hỏi ta đã đi đâu, sư tôn đã nói gì với ta.

 

Chuyện ở chấp sự đường tựa như một giấc mộng, tỉnh mộng rồi thì coi như chưa từng.

 

Ta cũng chẳng nói nhiều, chỉ bảo:

 

"Ngươi thu dọn hành lý, ta có việc cần dẫn ngươi theo cùng."

 

Bóng dáng bận rộn thoáng khựng lại, ngoảnh đầu nhìn ta, ánh mắt ướt át, cố nén nước mắt, song vẫn mỉm cười với ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Được."

 

"Tiên trưởng bảo ta đi đâu, ta liền theo đến đó."

 

Mọi thứ an bài xong xuôi, trời đã sẩm tối.

 

Ngu nương nhất quyết đòi thổi sáo trúc cho ta nghe một khúc.

 

Lúc nàng hỏi, giọng nói dè dặt, như thể lúc nào cũng có thể khóc.

 

Ta không muốn nàng rơi lệ, bèn gật đầu.

 

Tiếng sáo du dương, vẫn êm tai như trước, nhưng mang theo niềm bi thương chẳng thể xua tan.

 

Người tu đạo nhìn đêm như ban ngày.

 

Ta nhìn cảnh sắc núi non bên ngoài.

 

Từ năm tám tuổi nhập môn đến nay, ta rất ít khi rời khỏi nơi này.

 

Mọi người đều nói ta vô tình vô cảm, nhưng ta vẫn luôn cảm thấy, nơi đây có lẽ cũng là nhà của ta.

 

Thế mà giờ, khúc nhạc kết thúc, Ngu nương khoác túi hành lý nhỏ bé của mình, nói với ta:

 

"Tiên trưởng, chúng ta đi thôi."

 

Nàng vốn dĩ đã là kẻ phiêu bạt không gốc rễ, thì có gì để mang theo đâu?

 

Dọc đường, nàng lặng im không nói một lời.

 

Im lặng mãi, đến tận cùng, ta mới hỏi nàng:"Ngươi có điều gì muốn nói không?"

 

Nàng ngẩng lên, mắt đã đỏ hoe.

 

Nhưng lại đáp:

 

"Ngu nương chẳng có gì để nói, chỉ mong tiên trưởng đừng quên mặc thêm áo, tu hành tuy khổ, cũng phải ăn uống đúng bữa."

 

Thế nhưng—

 

"Mấy lời ấy có gì đáng căn dặn, có ngươi bên cạnh, ta mỗi ngày đều mặc mấy lớp áo."

 

"Cơm cũng ăn tới bốn bữa."

 

Ta chẳng hiểu.

 

Cũng ngay lúc đó, Ngu nương mới phát hiện, nơi trước mặt chẳng phải là Huyền Thanh điện.

 

Mà là cửa sau núi của Huyền Thanh Tông.

 

Nàng sững sờ, không tin nổi: "Tiên trưởng!"

 

24

 

Thực ra nàng biết.

 

Biết rõ thân phận của bản thân, cũng biết lệnh sư tôn giao xuống cho ta.

 

Dù sao lũ tu sĩ luyện đan kia vốn lắm điều, ta hiểu chúng nhất.

 

Bọn họ xưa nay không ưa Ngu nương, tất nhiên sẽ nhân danh vì ta mà ép nàng phải biết điều.

 

Nhưng nếu thật lòng nghĩ cho ta, sao lại cùng Dạ Trọng Hoa ở sau lưng bàn tán nói xấu ta?

 

"Nhưng, tiên trưởng, người định giải thích thế nào với sư tôn đây?"

Hồng Trần Vô Định

 

Biết được mọi chuyện, Ngu nương liền lo lắng thay cho ta.

 

Lúc ấy chúng ta đã ngự kiếm rời khỏi Huyền Thanh Tông.

 

Ta không hiểu: "Vì sao lại phải giải thích?"

 

"Ta đâu có đáp ứng người đâu."

 

"Tiên trưởng chẳng phải vẫn thường nói, mệnh lệnh của sư tôn, người đều tuân theo đó sao?"

 

"Vậy nên ta giờ đã rời khỏi Huyền Thanh Tông, chẳng phải cũng không còn là đệ tử của người nữa ư?"

 

Còn chuyện ta xin người giải trừ đạo lữ với Dạ Trọng Hoa, là ta cầu sư tôn, người đáp ứng, ta chưa từng nói hai việc đó có liên hệ gì nhau.

 

Ngu nương: "..."

 

Ai nấy đều bảo ta cứng nhắc cố chấp, nào ai ngờ đầu óc ta lại vòng vo đến khó lường như thế.

 

Ngu nương ngồi trên kiếm, khẽ vén làn tóc bị gió đêm thổi tung ra sau tai, nhẹ giọng nói:

 

"Ngu nương chỉ là một ma vật, tiên trưởng vì ta mà làm vậy, liệu có xứng đáng không?"

 

Không đáng.

 

Ta là người sẽ kế vị chức tông chủ Huyền Thanh Tông, thiên tư trác tuyệt, tiên lộ hanh thông.

 

Vì một ma vật mà phản bội sư môn, trở mặt với sư tôn, có thể nói là hành vi đại nghịch bất đạo, rồi sẽ trở thành công địch của tiên môn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu