“Nặng gì mà nặng? Đối với ma nữ, phải đ.á.n.h đến khi hiện nguyên hình mới thôi!”
“Nếu đại sư tỷ thật sự nổi giận thì sao?”
Từ trước đến nay, ta luôn mặt không đổi sắc, chưa từng tức giận vì bất kỳ chuyện gì.
Lúc nào cũng sát phạt dứt khoát.
Một khi ta thực sự nổi giận...
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chỉ nghĩ đến thôi, lưng bọn họ đã lạnh buốt.
Nhất là khi Ngu nương bỗng phun ra một ngụm m.á.u tươi, bị quật ngã xuống đất.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bộ xiêm y trắng vốn thuộc về ta, nay bị m.á.u nàng nhuộm đỏ, nàng vẫn ngồi đó, thân thể run rẩy, nhưng lại ngẩng đầu nhìn Dạ Trọng Hoa, khóe môi khẽ nhếch cười.
Ánh mắt Ngu nương lạnh lẽo, mang theo sự khinh bỉ thấu tim gan, nhìn chằm chằm vào Dạ Trọng Hoa:
TruyenLau
Hồng Trần Vô Định
“Ngươi ghen tị với ta.”
“Ngươi tự cho mình cao quý, vậy mà vẫn bị tiên trưởng đè ép dưới chân!”
“Ngươi biết rõ tiên trưởng không rành thế sự, lại cố tình gán cho người đủ mọi danh tiếng độc đoán, ích kỷ, tàn nhẫn!”
“Người ngoài chỉ thấy hâm mộ ngươi vì được tiên trưởng ưu ái, ngay cả ngươi cũng tự đắc mà hưởng thụ, nhưng trong thâm tâm, ngươi rõ hơn ai hết, trong mắt tiên trưởng, ngươi ngay cả một con ch.ó cũng không bằng!”
“Còn ta, lại được người thương xót, quan tâm, hết mực che chở—”
Lời nàng vừa dứt, cả đại sảnh chấn động.
Dạ Trọng Hoa đột nhiên đứng phắt dậy, sát khí ngập tràn trong mắt:
“Tà ngôn mê hoặc! Đỗ Thanh Từ, nàng ta cũng xứng sao?!”
“Nếu không phải vậy! Thì cớ sao ngươi cứ phải làm khó ta?!”
Ngu nương quát lớn.
“Chính ngươi mới không xứng! Tiên trưởng xứng đáng với những điều tốt nhất! Đợi đấy, hôm nay ta có c.h.ế.t, tiên trưởng nhất định cũng không tha cho các ngươi!”
Đại điện lập tức rúng động.
Tiếng thì thầm bàn tán khắp nơi.
“Không thể nào, Dạ sư huynh sao có thể để tâm tới quái vật kia?”
“Không phải từ trước tới nay là Đỗ sư tỷ cứ một mực dây dưa sao? Trước đây, Chu sư đệ còn từng cười nhạo sư tỷ ấy không biết liêm sỉ trước mặt Dạ sư huynh, hắn cũng chẳng phản bác gì mà?”
Bên cạnh, sắc mặt Bạch Tiêu Tiêu biến đổi, nàng không ngờ mọi chuyện lại chuyển biến như vậy.
Theo lẽ thường, Dạ Trọng Hoa phải phản bác ngay mới đúng, vậy mà không biết vì sao, hắn lại nghẹn lời, nét mặt phẫn nộ nhưng lại khựng lại trong chớp mắt.
Trong mắt nàng ta thoáng lướt qua tia hoảng loạn, c.ắ.n môi bước lên trước:
“Ma tu vẫn là ma tu, lúc ở phàm gian cũng toàn là loại giỏi dụ dỗ người khác, chẳng qua chỉ là dùng lời mê hoặc để kéo dài thời gian mà thôi."
“Trọng Hoa ca ca, có phải không?"
Nàng ta mong chờ nhìn về phía hắn.
Dạ Trọng Hoa lại chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nữ tử nơi góc đại điện, thân mang đầy thương tích, m.á.u nhuộm xiêm y, hơi thở mong manh như tơ, sát ý dâng trào, chậm rãi rít từng chữ:
“Phải.”
Hắn chậm rãi đứng lên:
“Ma tu mê hoặc lòng người, đã muốn c.h.ế.t, ta liền thành toàn cho nàng ta.”
“Trọng Hoa ca ca!”
Bạch Tiêu Tiêu không thể tin nổi.
Nàng ta là người rõ nhất, vì sao Ngu nương lại xuất hiện nơi này.
Nàng ta chính là người cùng Dạ Trọng Hoa bày mưu tính kế, mượn cớ Ngu nương khiến hắn trút giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Dù sao Đỗ Thanh Từ cũng không có ở đây, chỉ là dạy dỗ chút thôi, đâu có thật sự muốn đ.á.n.h c.h.ế.t. Tới lúc Đỗ Thanh Từ quay về, thì cho nàng ta uống ít đan dược, thương thế cũng đã lành rồi, thì truy cứu gì nữa?”
Đúng vậy, kế hoạch ban đầu chưa bao giờ có chuyện Ngu nương phải c.h.ế.t.
Có lẽ trong lòng bọn họ vẫn mặc định rằng — Ngu nương, dù không đáng, cũng chiếm được chút vị trí trong lòng ta.
Mà ta, lại là loại người cố chấp, một khi nổi giận thật sự, chẳng ai dám chắc sẽ có hậu quả thế nào.
Nhưng điều Bạch Tiêu Tiêu không thể ngờ nhất, chính là vì sao Dạ Trọng Hoa lại đột nhiên đổi ý.
Quyết phải lấy mạng Ngu nương cho bằng được.
Có lẽ nàng cũng nghĩ đến nguyên nhân nào đó.
Nhưng lại chẳng muốn thừa nhận.
Dạ Trọng Hoa thật sự sẽ để tâm đến một kẻ quái vật sao?
Không phải hắn vẫn luôn là người ghét ta nhất ư? Mỗi lần nhắc đến ta, đều mang theo sự khinh bỉ chán ghét đó sao?
Đại sảnh tĩnh lặng dị thường, toàn bộ những người đứng xem đều nín thở nhìn Dạ Trọng Hoa, sát khí ngưng tụ, trường kiếm tuốt ra khỏi vỏ.
Chỉ vì một nữ tử chốn phong trần, lại khiến nhị đệ tử của Huyền Thanh tông phải tự mình động thủ?
Mà nữ tử kia, tuy rằng m.á.u me đầy mình, nhưng lại chẳng hề lộ chút sợ hãi.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt tràn đầy chế giễu và điên cuồng:
“Tiện nhân.”
Dạ Trọng Hoa nheo mắt, kiếm giơ cao: “Hôm nay ta phải g.i.ế.c ngươi—”
Kiếm quang c.h.é.m xuống, sát khí lạnh băng tràn ngập bốn phía.
Ngay lúc đó, có đệ tử vội vàng chạy tới, hốt hoảng kêu to: “Không hay rồi!”
“Đại sư tỷ…”
Đệ tử kia sắc mặt tái nhợt, hai mắt tràn đầy khiếp sợ: “Đại sư tỷ trở về rồi!”
Chương 2: Lời dịu dàng sưởi ấm giá xuân
11
“Ầm!”
Máu tươi b.ắ.n tung tóe.
Văng thẳng lên mặt vị đệ tử đứng gần nhất.
Hắn sững sờ tại chỗ, để mặc dòng m.á.u từ trán chảy xuống mí mắt.
Mùi tanh nồng lan khắp đại điện.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về hướng tiếng động, ánh mắt run rẩy đầy sợ hãi.
Giây kế tiếp, tiếng thét áp chế bấy lâu cuối cùng cũng vang lên, Bạch Tiêu Tiêu gào lên hoảng loạn:
“Trọng Hoa ca ca!”
Không sai.
Chính là vị Trọng Hoa ca ca mà nàng ta luôn miệng gọi.
Giờ đây bị một kiếm xuyên thấu, kiếm khí kéo lê thân thể, đóng đinh hắn thẳng lên cột gỗ.
Linh quang trên thân kiếm tán đi.
Trong bụi bay mịt mù, người ra tay chậm rãi bước tới.
Vạt áo trắng dính máu, phong trần mỏi mệt, hai tay ôm chặt lấy một thân thể bê bết thương tích.
Sát khí lạnh thấu xương, từng bước khiến người ta nghẹt thở.
Gương mặt vốn dĩ vô cảm, nay lạnh giá như băng tuyết, từng lời nàng cất ra, nặng nề nện vào tim từng người:
“Ai cho các ngươi dám động đến nàng ấy?”
Khi Nào Người Sẽ Quay Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.