Khi Nào Người Sẽ Quay Về

Chương 18: Ngu nương

Tiên thảo rơi vào trần thế, nhưng chung quy vẫn là tiên thảo.

 

Cái c.h.ế.t cuối cùng, sao có thể để kẻ khác động vào?

 

Sư tôn vừa định đưa tay ngăn cản, đã bị luồng linh quang mạnh mẽ đ.á.n.h bật ra ngoài.

 

Giọt m.á.u rơi xuống hàng mi ta, m.á.u nhuộm đỏ cả đôi mắt.

 

Nữ tử mảnh mai ấy, cứ thế nhẹ nhàng ngã xuống bên gối ta, khoé môi rỉ máu.

 

"Ngu nương!"

 

Ta hận bản thân bất lực, thân thể hấp hối không sao cử động.

 

Ta muốn nhìn rõ khuôn mặt nàng, mà trước mắt chỉ là một màn mờ ảo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Kẻ bị coi là quái vật vô tình vô cảm như ta, lại rơi một giọt lệ.

 

Giọt lệ ấy rơi lên gương mặt đẫm m.á.u của nàng.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nàng chầm chậm nâng tay, khẽ chạm vào má ta, mỉm cười dịu dàng:

 

"Đáng giá rồi."
TruyenLau
 

"Có được một giọt lệ này của người, ta c.h.ế.t cũng không hối tiếc."

 

Nỗi bi thương vô biên dâng tràn lồng n.g.ự.c ta, nhưng bởi trời sinh vô cảm, khiến ta chẳng thể thở nổi.

 

Mà nàng lại khóc.

 

Nàng nói: "Tiên trưởng, bọn họ đều muốn người c.h.ế.t, nhưng ta muốn người thành tiên."

 

Sinh linh chịu đủ bể dâu, rốt cuộc cũng lộ ra chân dung vốn có, từng lời, từng chữ như lời nguyền nơi miệng thần nữ:

 

"Ta muốn người——"

 

"Thành tiên."

 

33

 

Không ai có thể khiến một linh vật hấp hối làm trái ý mình.

 

Trừ khi chính nàng nguyện ý.

 

Chớp mắt, trời đất đổi sắc, hào quang ngũ sắc phủ kín sơn cốc, rọi thẳng xuống thân thể ta.

 

Trăm thú bi ai, đồng loạt phủ phục.

 

"Đó là… thành tiên!"

 

Có người run rẩy thốt lên: "Nàng ta thành tiên rồi!"

 

Vì cớ gì không thể?

 

Tiên vật lấy mạng đổi mạng, sao lại không thể khiến người thành tiên?

 

Những đoạn kiếm đ.â.m vào thân thể ta, bị linh khí bùng nổ đ.á.n.h bay, chỉ trong nháy mắt hóa thành tro bụi.

 

Những vết thương mà thần y cũng không thể cứu, nay đang khép lại với tốc độ mắt thường nhìn thấy.

 

Đài sen đã héo úa nay lại hồi sinh.

 

Nguyên anh đang hấp hối bỗng trở nên mượt mà, đầy sức sống.

 

Đám ma tu đến muộn, chỉ kịp chứng kiến dị tượng thành tiên của ta.

 

Cuối cùng ta cũng có thể cử động.

 

Nắm lấy thanh kiếm gãy, chầm chậm đứng dậy.

 

Phụ thân ta vui sướng như phát cuồng: 

 

"Con cháu nhà họ Đỗ ta thành tiên! Tốt! Tốt lắm!"

 

Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, phong vân biến sắc, cuồng phong gào thét, sấm sét đan xen.

 

Sư tôn ta cách ngôi vị kia chỉ một bước, lại là kẻ nhạy bén nhất.

 

Bước chân đã sớm động:

 

"Không phải là thành tiên, mà là——"

 

Đám ma tu đến muộn cũng không dám tin: "Đọa ma!"

 

Không ai rời đi được nữa.

 

Trong vòng trăm dặm, linh khí cuồng bạo hóa thành ngục giam, khóa chặt tất cả trong địa vực.

 

Sát ý ngút trời khiến người người kinh hồn bạt vía.

 

Phụ thân ta giận dữ gầm lên: "Nghịch nữ! Ngươi dám đọa ma?!"

 

Sư tôn ta rốt cuộc cũng cuống cuồng:

 

"Thanh Từ, tiên vật kia là tự sát! Không phải do chúng ta g.i.ế.c! Ngươi phải phân rõ phải trái!"

 

Phải trái?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngu nương đã c.h.ế.t, ta còn nói gì phải trái?

 

Ta giơ đoạn kiếm gãy lên, trong mắt lạnh băng vô cảm:

 

"Ngay lúc này, nàng ấy đã c.h.ế.t, các ngươi cũng đừng mong sống sót!"

 

Linh khí hóa thành trường kiếm sắc bén, kiếm khí kinh hồn xuyên thẳng trời cao.

 

Sát khí mạnh mẽ đến mức khiến tất cả kẻ có mặt sắc mặt đại biến!

 

33

 

Thiên hạ đều truyền rằng:

 

Trưởng nữ nhà họ Đỗ, đại sư tỷ một thời của Huyền Thanh tông, người từng được định là tông chủ đời sau của Huyền Thanh tông.

 

Đã điên rồi.

 

Điên đến g.i.ế.c người không chớp mắt.

 

Thế gian lại có người như thế.

 

Một khắc trước vừa mới thành tiên, một khắc sau đã đọa ma.

 

Tiên môn và ma tu có mặt tại đó, ai ai cũng c.h.ế.t dưới tay nàng, tổn thất t.h.ả.m trọng.

 

Ma tu thì thôi đi, ngay cả tiên môn, kẻ mạnh nhất tông chủ Huyền Thanh tông cũng bị nàng c.h.é.m c.h.ế.t dưới kiếm.

 

Nhị đệ tử Dạ Trọng Hoa, thân thể tan nát, c.h.ế.t không toàn thây.

 

Tộc trưởng họ Đỗ bị trọng thương bế quan, sống c.h.ế.t chưa rõ.

 

Thật có thể gọi là kinh thiên động địa.

 

34

 

Nhưng tất cả những việc ấy, thì có liên quan gì đến thị trấn nhỏ hẻo lánh nơi phàm gian này chứ?

 

Chúng nhân cũng chỉ coi là chuyện trà dư tửu hậu, đem ra cười nói vài câu mà thôi.

 

Một cỗ xe ngựa từ trong tiểu viện chầm chậm lăn bánh.

 

Người lên xe đầu đội mũ trùm màn, thân hình gầy guộc.

 

Người đ.á.n.h xe thần sắc lạnh nhạt, thoạt nhìn như một nữ tu sĩ, song trên người chỉ phảng phát một chút linh khí mờ nhạt.

 

Lát sau, nữ tử trong xe khẽ vén màn lên, dè dặt hỏi:

 

"Tiên trưởng, dáng vẻ của Ngu nương lúc này, có phải đã không còn đẹp nữa rồi không?"

 

Đó là một gương mặt thanh tú mảnh mai, tựa đoá phù dung trong nước.

 

Nhưng chuyện này cũng đành chịu thôi——

 

Hoa cỏ khi hóa hình lại, thì không thể trở về dung nhan như xưa được nữa.

 

Cho dù là lấy linh khí cường đại đủ khiến người thành tiên để nối lại mệnh nàng.

 

Ta cuối cùng cũng học được vài lời hay ý đẹp, nhưng vẫn chẳng nói nhiều:

 

"Rất đẹp."

 

Nàng hài lòng, đưa tay sờ mặt, cười khẽ ngượng ngùng.

 

Lúc này mới nhớ ra hỏi ta: "Chúng ta sẽ đi đâu vậy?"

 

Ta đáp: "Trời cao đất rộng, ngàn sông vạn núi, nơi nào cũng có thể ghé qua một lần."

 

"Vậy…"

 

"Tiên trưởng đã dùng cả một thân tu vi đổi lấy mạng của ta. Vậy sau này người phải làm sao?"

 

"Tu vi nếu mất, thì tu lại là được."

 

Dù sao ngày tháng còn dài, núi cao sông dài.

 

Vạn vật hồi sinh, xuân ý tràn đầy.

 

Ngoại truyện: Ngu nương

 

Lúc bị ép tiếp khách, ta gặp một vị tiên trưởng đang trong chuyến lịch luyện của tông môn.

 

Nàng hứa với ta, đêm nay biệt ly, ba ngày sau sẽ quay lại.

 

Nàng chẳng chê ta nhơ nhớp, còn cho ta mặc y phục của nàng.

 

Lại sợ ta e ngại, liền ngủ chung giường cùng ta.

 

Cuối cùng, ta giả vờ nói lạnh, quả nhiên nàng để ta rúc vào lòng.

 

Về sau, nàng phải rời đi.

 

Ta tựa cửa tiễn biệt, lệ rơi như mưa.

Hồng Trần Vô Định

 

Nàng: “……”

 

Nàng đưa ta về tông môn, lại khổ sở không biết phải giải thích với vị hôn phu thế nào.

 

Nào ngờ tên kia lại quang minh chính đại dẫn theo một nữ tử đến cửa, ngang nhiên nói:

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu