Nếu thắng, họ sẽ kế vị, trở thành tông chủ tương lai.
Nếu thua, đầu rơi, hồn diệt, thân vùi đất lạnh.
Bạch Tiêu Tiêu tưởng rằng ta có được danh vị “đại sư tỷ” là nhờ may mắn, ai cũng có thể chà đạp, khinh thường.
Nhưng nàng ta nào hiểu, nếu chỉ dựa vào vận may, ta đã sớm c.h.ế.t không toàn thây.
Trong tu tiên giới, kẻ mạnh mới là đạo lý duy nhất.
Muốn ngồi được ở vị trí cao nhất, thì phải bước trên đầu người khác mà lên.
TruyenLau.com
Từ khi ta trở thành đại sư tỷ, kiếm của ta đã nhuốm m.á.u của ba ngàn chín trăm tám mươi hai linh hồn.
Có ma tu, yêu tu, cũng có người tu…
TruyenLau.com
Ta không quan tâm bọn họ thích ta hay ghét ta, sau lưng c.h.ử.i ta thế nào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ta chỉ cần thắng.
Nếu sợ c.h.ế.t, thì hãy ngoan ngoãn nằm dưới chân ta, trở thành đá lót cho ngai vị của ta.
Bởi từ xưa đến nay, tranh đoạt vị trí đứng đầu, vốn đều là như thế.
12
Sự thật chứng minh rằng, bọn họ vẫn còn chưa muốn c.h.ế.t.
Những đệ tử Chấp Sự ban nãy còn do dự, giờ nào còn dám nhởn nhơ đứng xem náo nhiệt.
Không chút chần chừ: “Đệ tử tuân lệnh!”
Ta chẳng đáp lời, ôm lấy Ngu nương bước vào hậu điện.
Khi bóng ta khuất dần sau tấm bình phong, đám người còn lại mới đồng loạt thở phào, chân cũng như mềm nhũn ra.
Rồi là một màn sợ hãi vô cùng tận.
“Giận rồi... Đại sư tỷ thực sự đã nổi giận rồi.”
Có kẻ run giọng:
“Nàng vốn là kẻ vô tình vô cảm, là quái vật. Nếu thật sự nổi giận, ai mà biết nàng sẽ làm ra chuyện gì...”
“Ngươi sợ cái gì? Cùng lắm cũng chỉ là lúc giận thì nặng tay một chút, chẳng lẽ nàng thực sự vì một kẻ ngoài mà trở mặt với cả chúng ta? Chẳng phải vẫn còn nhị sư huynh sao?"
Vừa nghe thấy câu ấy, cả bọn đồng loạt quay đầu, nhìn về phía Dạ Trọng Hoa đang ôm vết thương, sắc mặt u ám như tro tàn, xương chẳng rõ đã bị ta đạp gãy bao nhiêu đoạn.
Bọn họ:“……”
Hoảng sợ hơn cả khi nãy.
13
Phía hậu điện, đệ tử đan tu không dám lề mề, đang cẩn thận chữa trị cho Ngu nương.
Hắn không phải kẻ tới hóng chuyện, nói cho cùng cũng xem như quen biết với ta.
Bởi lẽ mỗi lần Chấp Sự đường xử phạt đều cần đan tu có mặt, để phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Lúc này, hắn vừa lau mồ hôi trên trán, vừa len lén liếc sắc mặt ta.
Đáng tiếc là, hắn phải thất vọng rồi.
Ta từ đầu đến cuối chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chỉ yên lặng nhìn Ngu nương đang hôn mê, người dính đầy máu, nằm trong lòng ta.
Nàng được đút một viên đan dược, khó nhọc mở mắt, vừa nhìn thấy ta, liền c.ắ.n chặt vạt áo, rưng rưng:
“Tiên trưởng, Ngu nương không gây rắc rối cho người, Ngu nương không làm chuyện đó.”
“Chuyện gì?”
Ta mở lời.
Không phải hỏi nàng.
Mà là hỏi đan tu đứng bên cạnh.
Đan tu trong bụng âm thầm kêu khổ, đành c.ắ.n răng khai:
“Vị khách kia của nhị sư huynh… ăn phải bánh hạt dẻ do cô nương này làm, rồi bị trúng độc.”
“Sau khi cứu chữa, phát hiện trong đó ẩn chứa ma khí, Dạ sư huynh nổi giận, liền đưa Ngu cô nương tới Chấp Sự đường thẩm tra.”
“Hắn vẫn như mọi khi, bảo vệ người thân, nên có phần nặng tay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn nói nhẹ như không.
Ngu nương nghe xong, cũng nhẹ nhàng gật đầu, nép trong lòng ta, c.ắ.n khăn, giọng run rẩy:
“Phải, Dạ tiên trưởng cũng không làm gì Ngu nương cả, Tiên trưởng người đừng giận ngài ấy.”
“Huống hồ Dạ tiên trưởng còn là đạo lữ của người. Tiên trưởng, người đừng vì một kẻ chẳng quan trọng như ta mà sinh rạn nứt. Ngu nương bị thương không nặng, thật đấy…”
Vừa dứt lời, m.á.u lại thấm ra từ vết thương.
Đan tu: “……”
Còn ta thì khẽ nói:“Ai bảo ngươi là không quan trọng?”
Lời vừa thốt, sắc mặt đan tu biến hóa cực kỳ vi diệu.
Người trong lòng ta đang thút thít cũng cứng đờ, nghẹn lại.
Nàng khẽ hỏi, nhỏ như muỗi: “Tiên trưởng nói vậy là có ý gì?”
Ta nghiêm chỉnh, đường hoàng đáp:
“Ngươi là bằng hữu duy nhất của ta, chỉ có một người, sao lại không quan trọng? Ngươi chớ có tự xem nhẹ mình.”
Ta cứ tưởng nàng sẽ mừng rỡ.
Dù sao ta cũng đã nói rất chân thành rồi, còn chủ động bổ sung:
“Nếu ngươi không tin, ngày sau chúng ta chính thức kết nghĩa tỷ muội."
Đến lúc ấy, cả thiên hạ đều sẽ biết, bên dưới đôi cánh của Đỗ Thanh Từ ta, còn có một tiểu muội tên là Ngu nương.
Ai dám động đến nàng, chính là động đến ta.
Nàng: “……”
Môi nàng khẽ run, mở ra rồi lại ngậm lại, chỉ ngơ ngác nhìn ta.
Ta còn đang mong chờ, nghiêng đầu hỏi: “Không thích sao?”
Rõ ràng đây là chủ ý ta đã nghĩ suốt dọc đường, cuối cùng mới lựa chọn được phương án tối ưu nhất.
Vậy mà nàng chỉ c.ắ.n môi, niềm vui trong mắt chẳng biết tự khi nào đã hóa thành nỗi sầu muộn sâu sắc.
Rồi,
Nàng khóc.
Nước mắt rơi không tiếng động.
Ta thầm nghĩ, ta đã nói rồi mà.
Kế sách này đúng là hay.
Đến mức khiến nàng cảm động đến rơi lệ.
14
Ta kéo đan tu sang một bên, hỏi kỹ thương thế của nàng.
Tên kia vừa bị ta vỗ nhẹ một cái lên vai, đã phụt máu, lập tức thành thật.
Lần này không dám giấu nữa, nói thẳng:
“Thương thế đã chạm đến căn cốt, nếu không có linh thảo linh dược, e rằng sau này sẽ lưu lại tật bệnh, thân thể yếu nhược khó lành.”
Hồng Trần Vô Định
“Nhưng linh thảo linh d.ư.ợ.c xưa nay quý giá, hễ có được đều là tu sĩ giữ lại để tự tăng tu vi, sao có thể dễ dàng kiếm được nhiều như vậy.”
Hắn thở dài, mặt đầy khổ não.
Phiền phức đến vậy sao?
Ta lập tức mở túi Càn Khôn: “Chừng này đủ không?”
Hắn: “……”
Hắn lặng lẽ cất hết vào, lòng dậy sóng mà không tiện nói.
Hắn nhìn ta, lại hỏi: “Vậy sư tỷ định làm gì tiếp theo?”
Ta ngẩng mắt, yên lặng nhìn hắn, không đáp.
Sư tôn từng nói, ta vô tình vô cảm, vĩnh viễn một vẻ mặt, không ai đoán nổi ta đang nghĩ gì, cũng chẳng phải chuyện xấu.
Như lúc này, đan tu thấy nét mặt ta không đổi, cứ tưởng ta như mọi lần trước, thậm chí còn gan dạ khuyên ta một câu:
Khi Nào Người Sẽ Quay Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.