Khi Nào Người Sẽ Quay Về

Chương 4

Sau chuyến lịch luyện nơi hồng trần trở về, Đỗ sư tỷ cùng Dạ sư huynh, mỗi người đều mang về một nữ tử.

 

Mà trên hồ sơ ghi chép của tông môn, cả hai đều lấy danh nghĩa đạo lữ.

 

Thật đúng là lễ nghi đảo lộn, kinh động thế gian.

 

Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì tới ta.

 

Những ngày này, ta vẫn đang bận rộn an trí cho Ngu nương, lại còn phải bẩm báo chuyện ma thảo với sư tôn.

 

Dọc đường, ma tu thì nhiều, nhưng ma thảo lại chẳng thấy đâu.

 

Ngay cả phía Dạ Trọng Hoa cũng không thu được gì.

 

Còn Dạ Trọng Hoa, dường như cố tình tranh cao thấp với ta, lúc nào cũng mang theo nữ tử kia kè kè bên người, chăm sóc chu đáo.

 
TruyenLau
Bên hông còn treo theo cái túi thơm nàng ta tự tay may tặng.

 

Bạch Tiêu Tiêu cười ngọt ngào: “Ta làm thế này, tỷ tỷ sẽ không giận đấy chứ ~”

 
TruyenLau
Ta nghi hoặc nhìn hai người kia, sau đó giải trừ pháp thuật che mắt, để lộ bên hông ta đầy kín những túi thơm do Ngu nương thêu.

 

Không biết nàng đã làm bao nhiêu mà treo tới mức đầy chật.

 

Hai người: “……” TruyenLau.com

 

Ta: “Ta không biết nữa, nàng ấy cứ bắt ta phải đeo cho bằng hết.”

 

Nàng ta nấu cháo cho Dạ Trọng Hoa, bưng tới, lúc gần tới nơi mới như sực nhớ đến ta, vội che miệng:

 

“Ta chỉ mải nghĩ tới Trọng Hoa ca ca, quên mất tỷ tỷ, mong tỷ đừng trách.”

 

Dạ Trọng Hoa cười lạnh: “Nàng có gì mà phải trách?”

 

Ta tự động lọc bỏ mấy lời vớ vẩn kia, gật đầu tán đồng lời Bạch Tiêu Tiêu, rồi lấy ra phần cơm hộp do Ngu nương chuẩn bị cho ta gồm bốn mặn ba chay một canh:

 

“Ta hiểu, Ngu nương cũng chỉ nhớ đến ta thôi.”

 

Hai người: “……”

 

Sau đó, sư tôn hỏi ta, những ngày ở nhân gian vừa rồi đã đi những đâu.

 

Ta liền kể từng nơi từng chuyện một.

 

Sư tôn trầm ngâm hồi lâu, lại phân phó cho ta xuất môn một chuyến nữa, đi lại đoạn đường ấy.

Hồng Trần Vô Định

 

Lúc biệt ly, Ngu nương lại vì ta mà thổi khúc nhạc ta yêu thích nhất.

 

Khung cảnh vẫn như những ngày ở khách điếm, ngoài cửa sổ, sương trắng quấn quanh núi biếc, trường hà phản chiếu ánh hoàng hôn.

 

Nàng buồn bã tiễn ta, ngẩng đầu khẽ hỏi:

 

“Đêm nay biệt ly, không biết khi nào tiên trưởng mới trở lại?”

 

Nàng vẫn còn nhớ.

 

Nhớ lời ta từng nói, người tu đạo, mấy chục năm như một ngày, ra ngoài một chuyến, ít thì nửa năm, nhiều thì mấy trăm năm cũng chẳng lạ.

 

Chỉ chớp mắt, đã là một đời phàm nhân.

 

Ta không muốn nàng buồn, bèn hứa với nàng một lời ước hẹn:

 

"Rất nhanh thôi."

 

10

 

Nhưng ta nào hay biết, sau khi ta rời đi ba tháng,

 

Ngu nương đã bị Dạ Trọng Hoa gán cho tội danh đầu độc Bạch Tiêu Tiêu.

 

Thân là phàm nhân, sao chịu nổi hình phạt của Chấp Sự đường?

 

Thế mà Dạ Trọng Hoa chẳng hề bận tâm.

 

Đệ tử cầm roi lo lắng hỏi:

 

“Đó là người của Đỗ sư tỷ, nếu sư tỷ trở về biết chuyện thì phải làm sao?”

 

Dù sao danh ta vốn đã lừng lẫy, lại bị đồn là vô tình vô cảm khắp nơi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu thật sự khiến ta nổi giận, chỉ có đường c.h.ế.t.

 

Bọn họ làm sao không sợ cho được.

 

Nhưng Dạ Trọng Hoa chẳng để tâm:

 

“Sợ gì chứ? Chẳng lẽ nàng ta vì một phàm nhân mà dám làm loạn với ta?”

 

“Tiêu Tiêu bị ả tiện nhân này hạ độc, giờ vẫn còn yếu, ta phải báo thù cho nàng ấy! Hơn nữa, Đỗ Thanh Từ vốn là kẻ không có cảm xúc, làm sao nàng ta biết tức giận?”

 

Dạ Trọng Hoa quả thật không thích Ngu nương.

 

Trước đây còn e ngại ta nên không dám động thủ, giờ có cớ đường đường chính chính, tất nhiên chẳng nể nang gì.

 

Bạch Tiêu Tiêu đứng bên cạnh hắn, giọng dịu dàng mà thâm độc:

 

“Đan tu chữa trị cho ta nói rằng trong thương thế có ma khí, chứng tỏ ả kia có khả năng là ma tu trà trộn, nên xử trí theo luật."

 

“Ngu cô nương, nếu ngươi chịu nói thật, ngươi đã cấu kết với ai, có lẽ còn giữ được tính mạng.”

 

Nàng ta ngầm ám chỉ.

 

Nhưng Ngu nương chỉ khẽ cười.

 

Người vốn yếu đuối rụt rè trước mặt ta, nay đối diện tra tấn chồng chất, lại thẳng lưng mà đứng, ánh mắt khinh miệt nhìn hai người kia:

 

“Phì!”

 

“Các ngươi cũng xứng nhắc tới tiên trưởng sao? Gian phu dâm phụ, kẻ đáng c.h.ế.t chính là các ngươi mới phải!”

 

“Không biết điều.”

 

Dạ Trọng Hoa nhíu mày, lạnh lùng nói: “Thi hành hình phạt!”

 

Chiếc roi dùng để đ.á.n.h tu sĩ, dù đã kiềm linh lực cho vừa với phàm thân, nhưng vẫn đau đớn gấp bội lần.

 

Da thịt nứt toác, m.á.u b.ắ.n tung tóe.

 

Tiếng kêu bi thương của Ngu nương chỉ sau ba roi đã yếu dần không còn nghe thấy nữa.

 

“Ma nữ, ngươi nhận tội hay không!”

 

Dạ Trọng Hoa vẫn gào hỏi.

 

Nàng đã chẳng thể ngẩng đầu, tóc rối che nửa khuôn mặt, mồ hôi thấm đẫm trán.

 

Không ai còn nhìn rõ dung nhan nàng, chỉ nghe thấy giọng nói yếu ớt như sợi tơ đứt quãng:

 

“Muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c đi, bảo ta vu oan tiên trưởng, tuyệt đối không thể.”

 

Tất cả đều khinh thường nàng, chờ xem trò cười.

 

Họ cho rằng một kỹ nữ xuất thân chốn phong trần, đối mặt cực hình, tất sẽ quỳ rạp cầu xin tha mạng, rồi chỉ ta ra để thoát tội.

 

Nhưng họ chờ mãi, chờ mãi...

 

Chỉ thấy trên gương mặt bê bết m.á.u của nữ tử ấy lăn xuống một giọt lệ, mang theo ý quyết tuyệt:

 

“G.i.ế.c ta đi, ta chỉ muốn xem khi tiên trưởng trở về, các ngươi sẽ nói sao với người!”

 

“Người nhất định sẽ báo thù cho ta, nhất định!”

 

"Cười c.h.ế.t mất, ngươi tưởng ngươi là gì? Dù Đỗ Thanh Từ có vô tình vô cảm, nàng ta cũng là người của tiên môn, sao có thể hạ thấp thân phận vì một nữ nhân ô uế như ngươi!”

 

Chẳng biết là câu nào chọc giận Dạ Trọng Hoa, hay chỉ vì hắn khó chịu khi thấy ánh tin tưởng vững chắc trong mắt Ngu nương, mà sắc mặt hắn trầm hẳn xuống, lạnh lẽo phun ra từng chữ:

 

“Đánh tiếp!”

 

“Ta thành toàn cho ngươi!”

 

“Dạ sư huynh!”

 

“Đánh!”

 

Các đồng môn không dám trái lệnh.

 

Tiếng roi lại vang lên chát chúa.

 

Những kẻ đứng quanh chứng kiến, ai nấy đều rùng mình:

 

“Làm sao đây? Hình phạt này nặng quá rồi!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu