Khi Nào Người Sẽ Quay Về

Chương 12

Sư tôn cho rằng việc ta làm là vì yêu thương Trọng Hoa, vị đạo lữ tương lai, cũng là sư đệ nhiều năm của ta.

 

Nhưng ta không hề có ý đó, vì vậy ta nói thẳng:

 

"Đệ tử chỉ là làm theo công lý."

 

"Hắn làm sai, thì phải chịu phạt. Nếu phạm tội c.h.ế.t, thì phải c.h.ế.t."

 

Sư tôn nghẹn lời.

 

Người bất đắc dĩ nhìn ta, khẽ thở dài:

 

"Tính nết ngươi sao lại cứng đầu đến thế?"

  Website TruyenLau.com

"Tuy nói vô tình vô cảm, nhưng giữ được tâm như trẻ nhỏ, là bẩm sinh tu đạo kỳ tài. Có điều như vậy cũng khó dung hòa với đồng môn, thật không biết là phúc hay họa."

 

Ta chẳng hiểu ý sư tôn:

 

"Trong tâm ta có đạo, thị phi rõ ràng, không thẹn với lương tâm. Nếu họ thật lòng muốn kết giao với ta, cớ sao lại bắt ta trái đạo mà làm?" Website TruyenLau.com

 

Bảo ta vì họ mà nghịch đạo, chỉ để lấy lòng người khác.

 

Chi bằng bắt ta c.h.ế.t ngay tại chỗ, tự diệt đạo, ta cũng chẳng làm nổi.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Huống hồ—

 

"Ta tu đạo, là vì cứu thế nhân, mới tích được nửa phần công đức, chỉ để cầu thành tiên."

 

Còn chuyện kết giao, thì liên quan gì đến việc này?

 

Cớ gì ta phải bận tâm?

 

Sư tôn bị ta chọc giận mà bật cười:

 

"Ngươi đúng là giữ vững bản tâm. Thôi được, việc này coi như xong."

 

"Nhưng còn một chuyện, ngươi có lời gì muốn nói không?"

 

Ta ngẩng đầu, mặt không biểu cảm, biết rõ còn hỏi: "Chuyện gì?"

 

"Chuyện ma thảo hóa hình kia."

 

Sư tôn trầm giọng:

 

"Trước kia ta từng cảm giác trên người ngươi có khí tức của nàng, cứ ngỡ là ngươi từng đi qua nơi nàng ẩn thân nên mới lưu lại khí tức, mới bảo ngươi đi lại lần nữa. Nào ngờ, ma vật ấy lại ở ngay bên cạnh ngươi."

 

Ta nhíu mày:

 

"Sư tôn, Ngu Nương sớm đã quên tiền duyên, chìm sâu vào hồng trần muôn trượng, chịu đủ khổ sở, chưa từng hại người, cũng chưa từng có ý muốn hại người."

 

"Nhưng rốt cuộc vẫn là ma vật, nên giao ra tiêu diệt, cắt đứt ý niệm của các ma tu khác."

 

Sư tôn dịu dàng nhìn ta:

 

"Thanh Từ, ta biết ngươi từ trước đến nay luôn nghe lời, tất hiểu rõ đại nghĩa trong đó. Ngươi chẳng phải luôn lấy việc cứu giúp chúng sinh làm bổn phận sao? Bao năm qua, ngươi tu hành khắc khổ, cứu vô số sinh linh, đều làm rất tốt."

 

"Lần này, ngươi cũng sẽ làm như thế, đúng không?"

 

Ta lặng lẽ lắng nghe.

 

Sư tôn vẫn còn tính toán cho ta:

 

"Ngươi tư chất hơn người, chờ ngày ta phi thăng, chắc chắn ngươi sẽ ngồi lên vị trí tông chủ này. Còn Trọng Hoa, hắn tuy còn trẻ bốc đồng, nhưng thiên tư chỉ kém ngươi một bậc. Hai ngươi kết đạo lữ, là liên hôn giữa Dạ gia và Đỗ gia, cũng là để hắn tương lai phò trợ cho ngươi."

 

"Chuyện này, ta đã bẩm với trưởng bối hai nhà, chẳng bao lâu nữa sẽ tới Huyền Thanh Tông, chính thức cử hành lễ thành hôn kết pháp lữ."

 

Thật kỳ lạ.

 

Trước kia, gia tộc và sư tôn muốn ta kết đạo lữ với Dạ Trọng Hoa.

 

Ta chẳng phản đối, cũng chẳng để tâm.

 

Nhưng lúc này đây, lại bỗng nhiên thấy chán ghét, như thể trong mắt họ, ta bắt buộc phải có chỗ dựa mới có thể làm nên chuyện.

 

Ta cau mày: "Ta có kiếm trong tay, chẳng cần người khác phò trợ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nực cười thay.

 

Người tu đạo, cầm kiếm trong tay, không dựa vào kiếm, lại đi dựa vào người khác sao?

Hồng Trần Vô Định

 

"Nhưng con đường tu tiên dài đằng đẵng, nếu không có người bầu bạn, chung quy vẫn là cô độc. Hơn nữa ma vật kia..."

 

Nhưng người ấy lại không phải là Dạ Trọng Hoa, đúng không?

 

Ta ngẩng đầu, cắt ngang lời sư tôn: "Sư tôn có lệnh, đệ tử đều tuân theo."

 

Sư tôn mỉm cười hài lòng: "Ta biết ngươi vẫn luôn nghe lời."

 

Ta nói: "Nhưng đệ tử có một thỉnh cầu, mong sư tôn chấp thuận."

 

"..."

 

22

 

Từ Huyền Thanh điện bước ra, ta liền chạm mặt Dạ Trọng Hoa.

 

Hắn bị đưa đến đây, chẳng qua là vì trọng thương, không thể không nhờ sư tôn chữa trị.

 

Vừa trông thấy ta, hắn hiếm hoi lên tiếng gọi lại.

 

"Đỗ Thanh Từ."

 

Ta ngoảnh đầu, hắn cau mày, rốt cuộc vẫn mở miệng:

 

"Ta không biết Bạch Tiêu Tiêu là ma tu, vì nàng mà vu oan cho ngươi, là ta sai."

 

Ta đáp: "Quả thật là ngươi sai."

 

"Nghe người khác xúi giục, không xét lý lẽ, chẳng có chút trách nhiệm làm sư huynh, đều là lỗi của ngươi."

 

Hắn nghẹn lời.

 

Hắn bị lời thật của ta làm nghẹn đến mức gần như không thở nổi.

 

Tức giận nói: "Ngươi nói ta sai, vậy bản thân ngươi có tốt lành gì? Nữ tử ngươi mang về – Ngu nương kia chẳng phải cũng là yêu ma sao?! Ngươi cũng có nhìn ra đâu!"

 

"Ngu nương đã quên sạch quá khứ, ma khí bị phong ấn, chẳng khác gì người phàm, nếu không bị người khác kích thích làm lộ ra, ngay cả sư tôn cũng chẳng nhìn thấu. Ta không nhận ra, cũng là lẽ đương nhiên."

 

"Huống hồ."

 

Ta dừng một thoáng, trách hắn: "Nàng ấy chẳng qua chỉ là một nhành cỏ, chẳng qua mọc ở Ma giới, như thế thì có tội gì?"

 

Dạ Trọng Hoa: "..."

 

Hắn há hốc miệng.

 

Không ngờ ta lại bênh vực trắng trợn như vậy.

 

Thế nhưng, ta nói đều là sự thật.

 

Nàng không chỉ là nhành cỏ.

 

Mà còn là nhành cỏ đáng thương vô cùng, ở Ma giới bị ma khí quấy nhiễu trăm năm cũng đành, vất vả lắm mới hóa hình, lại lưu lạc trần gian, sống kiếp người thường, chịu đủ gian khổ.

 

Giờ mới có được chút bình yên, lại bị Dạ Trọng Hoa vu hãm, ma khí bị bức ra, bị ép đối diện việc bản thân là yêu ma, rồi còn bị người tu chính đạo kết tội mà tiêu diệt.

 

Dường như đời nàng chưa từng có được ngày lành.

 

Nhưng trong ký ức ta, Ngu nương luôn ôn nhu mỉm cười.

 

Không nên chịu nhiều khổ sở đến vậy.

 

"Thôi được! Dù vậy, dù sao cả hai chúng ta đều có lỗi!"

 

Dạ Trọng Hoa dứt khoát ra kết luận, bởi hắn luôn cho rằng ta kiệm lời, dễ bị chiếm thế thượng phong.

 

"Nhưng hiện tại ma tu kia đã c.h.ế.t, ma vật của ngươi rồi cũng sẽ bị giao cho sư tôn xử lý, mọi chuyện đều đã qua. Cho dù như vậy, ta cũng rộng lượng, nhận lại ngươi làm đạo lữ, chúng ta quay về như xưa."

 

Hắn đợi ta lộ vẻ vui mừng, như thể đang ban ân huệ.

 

Dù sao trong mắt hắn, trước nay ta luôn là kẻ đáng thương, khao khát có người gần gũi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu