Nàng còn nói: "Tiên trưởng không sợ ta sau này bị ma khí phát tác, làm ra chuyện đại nghịch bất đạo sao?"
Sợ, tất nhiên là sợ.
Nhưng ta nhìn nàng, trong mắt chỉ có bất lực cùng bối rối: "Ta không thể g.i.ế.c ngươi."
Ta đã g.i.ế.c rất nhiều người, chưa từng chần chừ, chưa từng nương tay.
Bởi vì trên kiếm ta, chỉ g.i.ế.c yêu nghiệt tội đồ.
"Nếu một ngày nào đó ngươi thật sự làm điều sai trái, ta cũng không thể g.i.ế.c ngươi."
TruyenLau.com
Không làm nổi.
Ngu nương lặng lẽ nhìn ta vén cổ áo, để lộ kết ấn trên xương quai xanh:
TruyenLau
"Nhưng ta có thể tự g.i.ế.c chính mình."
"Đây là kết đồng sinh."
"Đồng sinh cộng tử."
TruyenLau
"Nếu có một ngày ngươi thật sự muốn tạo nghiệt, ta không g.i.ế.c ngươi, ta sẽ tự vẫn để tạ tội, ngươi cũng sẽ theo ta mà hồn tiêu phách tán."
"Ta đã cứu ngươi, gieo xuống nhân quả, thì quả báo ấy tự ta gánh lấy, không thể để kẻ vô tội liên lụy."
"Cho nên ta chấp nhận."
Người đời đều phải vì những việc mình làm mà trả giá.
Đã gieo nhân, thì ắt có quả.
Không cần người khác gánh thay.
Đó chính là đạo của ta.
25
Quả không ngoài dự liệu, ngày thứ hai sau khi ta và Ngu nương rời đi, tông môn đã phát hiện điều bất ổn.
Cũng bởi ta xưa nay làm việc luôn khuôn phép, lời hứa như vàng, chưa từng trái mệnh sư tôn.
Cho nên bọn họ tự nhiên buông lỏng cảnh giác đối với ta.
Đợi mãi chẳng thấy ta đưa ma vật đến, lúc đẩy cửa viện ta ra, mới phát hiện nơi ấy đã người đi nhà trống.
Những thứ thuộc về Huyền Thanh Tông, ta không mang theo một món.
Bộ tông phục mà ai nấy đều lấy làm kiêu hãnh, lệnh bài đại đệ tử mà bao người mơ cũng cầu không được.
Tất cả đều đặt yên lặng trên bàn.
Không khí lặng đi một thoáng.
Ngay sau đó là linh khí trong tông môn cuồn cuộn chấn động.
Tông chủ Huyền Thanh Tông, vị sư tôn đã ôn hòa suốt bao năm của ta, nổi trận lôi đình.
Chỉ là, ta đã không còn cảm nhận được nữa.
Bởi vì ta đang cùng Ngu nương đến nhân gian.
Nàng sợ vì mình mà ta sẽ lỡ dở tu hành.
Nhưng điều đó chẳng thể cản trở được gì.
"Phàm gian chưa yên, tất có yêu tà quấy nhiễu, ắt phải trừ yêu diệt ma, ta vì chúng sinh làm việc, ấy cũng là lẽ thường."
Huống chi, cũng xem như tích chút công đức cho bản thân.
Tu hành đâu phải chỉ có một chốn?
Ngu nương vui mừng khôn xiết.
Từ yêu hóa thành người, trăm bề khốn khổ, nàng rốt cuộc cũng được ngắm nhìn trời cao mây trắng, khói lửa thế gian.
Đó là khoảng thời gian an yên hiếm có.
Ta lấy việc trừ yêu diệt ma làm bổn phận, nàng theo ta chu du khắp núi sông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu không phải bọn ma tu và đệ tử tiên môn đuổi tới càng lúc càng đông, e rằng cuộc sống ấy đã có thể yên ổn mãi mãi.
Ta thì chẳng sao.
Nhưng Ngu nương tuy mang danh ma vật, rốt cuộc cũng chỉ có thân xác phàm nhân.
Trải qua vài lần như thế, tuy nàng chẳng một lời oán trách, nhưng gương mặt trắng bệch tiều tụy kia lại chẳng thể giấu được điều gì.
Hồng Trần Vô Định
Thế nên, ta thu kiếm, mở lời: "Chúng ta không đi nữa."
"Tìm một nơi sơn thủy hữu tình, an cư tại đó thôi."
Cái gọi là truy sát, cũng chỉ vì lời đồn về ma vật đang thịnh hành mà thôi, đợi hai ba năm, năm bảy năm qua đi, tin cũ phai mờ, lúc ấy tu hành tiếp cũng chưa muộn.
Nói là làm, ta và Ngu nương quả thật đã an cư trên đỉnh một ngọn núi, dưới núi là một trấn nhỏ.
Phong tục thuần hậu, năm tháng bình yên.
26
Nơi đây hẻo lánh như vậy, tưởng đâu sẽ không còn vướng bận chuyện tiên ma.
Thế nhưng, một lần nọ cùng Ngu nương xuống núi mua rau, chợ phố đã râm ran lời đồn:
"Nghe gì chưa? Ma giới có một gốc ma thảo trăm năm linh khí, rơi xuống phàm trần, bị đại đệ tử của Huyền Thanh Tông nhặt được, nhưng hắn lại sinh lòng tham, phản bội tông môn, mang theo ma vật bỏ trốn!"
"Đệ tử chính đạo, lấy ma vật làm gì? Có ăn được đâu?"
"Ai mà biết, có khi muốn lấy nó đổi thứ gì với Ma quân chăng?"
"Dù sao hiện tại cả tiên môn lẫn ma đạo đều đang truy lùng người ấy, gọi... gọi là gì ấy nhỉ, Đỗ... Đỗ Thanh Từ!"
Nghe đến đây, ta khẽ chau mày trầm ngâm.
Ngu nương bên cạnh sắc mặt trắng bệch, rau cũng chẳng buồn mua nữa, vội kéo ta quay về nhà.
Nàng lo lắng bất an, thần trí rối loạn.
Còn ta thì không.
Vừa đến gần cửa nhà, ta bỗng siết chặt ánh nhìn, trường kiếm xuất vỏ, đ.â.m thẳng vào rừng trúc:
"Kẻ nào dám lén lút rình rập, to gan!"
Phập.
Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, kẻ kia không cam tâm định đào tẩu, ta liền giơ tay, chộp lấy giữa không trung:
"Quay lại đây!"
Giữa không trung, mặc kệ hắn giãy giụa thế nào cũng không thể thay đổi phương hướng, bị ta áp lực nặng nề kéo ngược về, đập mạnh xuống đất.
Là một ma tu.
Ngu nương hốt hoảng kéo tay áo ta: "Tiên trưởng, chúng ta mau đi thôi!"
Ta không nhúc nhích, giữ cổ hắn trong hư không:
"Ngươi làm sao biết được hành tung của ta?"
Tên ma tu sắp c.h.ế.t, vẫn ngẩng đầu lên nhìn ta, ánh mắt tràn đầy oán độc:
"Quả nhiên là người đệ nhất tiên môn, bất phàm."
Ta siết tay, cổ hắn vang lên tiếng răng rắc.
Ý chí cầu sinh cuối cùng cũng ép hắn mở miệng, nghiến răng nói: "Là ma khí!"
"Ma khí trên người nàng ta ngày càng nồng đậm, sớm muộn cũng sẽ bại lộ! Ta vừa rồi là do cảm nhận được khi các ngươi tới gần!"
Hắn không quên uy hiếp:
"Trốn ư, các ngươi trốn không nổi đâu! Ma khí một khi phát ra, trong vòng ngàn dặm, cả ma tu lẫn chính đạo đều sẽ đổ về! Bọn họ sẽ không buông tha đâu, tuyệt đối không!"
Hắn cuối cùng cũng nói ra điều ta muốn biết:
"Đã là ma vật, vì sao chính đạo lại khăng khăng truy đuổi không tha?"
Phải rồi, nói là chính – tà không đội trời chung.
Nhưng chung quy cũng chỉ là một gốc ma thảo giúp ma tu tăng tu vi, tiên môn không để rơi vào tay đối phương còn có thể hiểu được, nhưng truy cùng g.i.ế.c tận, quyết không buông tay, thì lại vượt xa giá trị vốn có của thứ ấy.
Khi Nào Người Sẽ Quay Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.