“Đỗ Thanh Từ, Tiêu Tiêu thân thể yếu ớt, không thể tự lo liệu."
Ta đảo mắt đ.á.n.h giá vị nữ tử kia, dáng vẻ làm bộ làm tịch còn chẳng bằng ba phần ta, khẽ cười lạnh.
Ai lại chẳng như thế?
1
Tên gọi là Dạ Trọng Hoa kia vẫn còn tru tréo như ch.ó sủa, một mực nói rằng nếu Tiêu Tiêu rời xa hắn sẽ c.h.ế.t, bảo tiên trưởng tự mình cân nhắc.
Thế nhưng, rõ ràng là hắn đã đính thân rồi, vậy mà còn dẫn một nữ tử nhập tông, lại còn ghi danh nàng ta là đạo lữ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giờ lại muốn tiên trưởng – chính thất danh chính ngôn thuận – tự biết điều.
Sao có thể mặt dày như thế?
Website TruyenLau.com
Thật chẳng biết xấu hổ.
Không giống tiên trưởng chút nào, người có thể khiến kẻ kia vừa ngẩng đầu thấy ta, liền thất thanh kêu lớn:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ngươi là ai?!”
Rồi ánh mắt rơi xuống, càng hét lớn hơn:
“Miếng ngọc bội uyên ương màu đỏ ta tặng ngươi cớ sao lại đeo bên hông của nàng ta?!”
Lúc ấy, gương mặt vốn luôn lãnh đạm của tiên trưởng lại bình thản nói:
Hồng Trần Vô Định
“Sư đệ, Ngu nương nàng ấy cũng yếu đuối, chẳng thể tự lo.”
Quả thật chẳng chút giả tạo!
Miếng ngọc bội uyên ương màu đỏ ấy, có đẹp không?
Là tiên trưởng tặng ta đấy!
2
Ta tên là Ngu nương.
Là cái tên mà tú bà đặt cho ta, sau khi ta bị bán vào thanh lâu.
Bà ta túm cằm ta, ngắm nghía đôi chút rồi cười lạnh:
“Bề ngoài thuần khiết, bên trong yêu mị, cũng là đứa có thể câu người.”
Nhưng ta không muốn câu dẫn ai cả.
Từ lúc có ký ức, ta đã bị bọn buôn người trói lên xe ngựa.
Chúng bảo rằng nhặt được ta ở bên bờ sông nào đó.
Trước đó, ta là ai, nhà ở đâu, họ tên thế nào, bọn chúng chẳng hay biết.
Ta cũng vậy, hoàn toàn mờ mịt, chẳng biết thanh lâu là nơi nào, càng không hiểu bán thân là thế nào.
Chỉ biết, nửa năm bị bán vào đó, bọn họ dạy ta cầm kỳ thư họa, bắt ta học thuộc những lời thơ ve vãn.
Trong đó có câu:
“Đoá phù dung nhỏ lệ trong sương ngọc, Lời dịu dàng xua tan giá lạnh mùa xuân”
“Đêm nay ly biệt rồi, biết khi nào người sẽ quay về.”
Nét cười của tú bà đầy châm chọc:
“Thế nhân đều giống nhau cả, đều thích những kẻ biết làm vừa lòng họ, chẳng thể rời xa họ.”
“Vậy nên, muốn giữ họ lại, cũng chỉ cần ngươi rơi một giọt lệ, nói một lời dịu ngọt là đủ rồi. Các cô nương, nhớ kỹ cho ta!”
Nhưng ta không muốn giữ ai cả.
Chỉ có Hương Ngọc, người cùng bị bán vào đây với ta thì khác.
Hôm đó vốn là một ngày bình thường, tú bà chợt nhìn kỹ gương mặt xinh đẹp rực rỡ của Hương Ngọc, bỗng nhiên nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngọc nhi cũng lớn rồi.”
Ta còn nhớ rõ khi ấy nàng rất vui, khoác lên mình bộ y phục đẹp đẽ vốn cầu xin mãi chẳng được, lại còn trang điểm kỹ càng, càng thêm diễm lệ mê người.
Nàng rời đi suốt một đêm.
Hôm sau bị các tỷ muội hỏi đi đâu, nàng thẹn thùng không đáp.
Chỉ cười ngọt ngào nơi khóe môi.
Ta thân thiết với nàng, nàng biết ta ít lời nên bằng lòng thì thầm kể:
“Ta gặp được một vị công tử. Chàng nói, chờ khi bảng vàng đề tên, sẽ đến rước ta về, cưới ta làm thê.”
Tình cảm thiếu nữ, tựa như đường mật.
Nàng gần như đã tưởng tượng ra cảnh mình được vị công tử kia rước về nhà trên xe ngựa cao lớn, trong ánh mắt hâm mộ của mọi người.
Vừa khoe khoang vừa tốt bụng nhắc ta:
“Muội là người đẹp nhất trong chúng ta, cũng đừng cứ ngây ngô như thế, nên tính toán cho mình một chút rồi.”
Nhưng đó cũng là câu thân tình cuối cùng mà nàng từng nói với ta.
Bởi ba tháng sau, đến kỳ xuân vi công bố bảng vàng, tú bà lại ép nàng tiếp khách.
Nàng vừa khóc vừa giãy dụa:
“Ta không đi, ta không đi! A lang hôm nay công bố bảng vàng, nhất định sẽ đỗ, nếu các ngươi đối xử với ta như thế, chàng mà đến, tất sẽ không tha cho các ngươi đâu!”
Nào ngờ lời ấy vừa dứt, một đám người liền phá lên cười.
“Cái gì mà A lang của ngươi? Ngươi có A lang nào? Đám nam nhân trong lâu này, ai chẳng là A lang của ngươi?”
“Thật ra thì nói cho ngươi biết, hôm nay công bố bảng vàng, vị A lang mà ngươi nói quả thực đã đỗ đạt.”
Trong mắt Hương Ngọc chợt loé lên một tia vui mừng.
Nhưng ngay sau đó lại nghe tú bà nói tiếp:
“Chỉ là hắn vừa đỗ xong đã bị Thị lang đại nhân dưới bảng chọn làm con rể, gả cho thiên kim tiểu thư nhà Thị lang rồi!”
“Thiên kim nhà Thị lang còn đỏ mặt hỏi hắn có nguyện ý chăng, ngươi đoán xem hắn đáp thế nào?”
Hương Ngọc sững người nhìn chằm chằm tú bà, mà bà ta lại cười the thé đầy mỉa mai:
“Hắn nói, mỹ nhân dễ tìm, quý nữ khó cầu, có thể cưới được tiểu thư thanh cao thoát tục như vậy, là phúc phận tám đời của hắn!”
“Giờ hôn sự đã định vào mồng tám tháng sau! Vừa nãy hắn còn gửi thư cho ta, bảo ta liệu mà thu xếp ngươi cho ổn thỏa, kẻo làm bẩn mắt thiên kim tiểu thư!”
“Không… không thể nào, ma ma, người nói dối ta! Hắn nói rồi, sẽ đến cưới ta mà!”
Hương Ngọc khẩn cầu, tú bà chỉ lạnh lùng hất nàng ra.
Ngón tay vẫn thong thả đếm ngân phiếu khách mới vừa đưa đến:
“Một thân tiện cốt còn tưởng thật sự sánh được với thiên kim sao? Các ngươi đã bước chân vào cửa này, cả đời này đều bị người khinh bỉ hắt hủi. Đã thế, chi bằng sớm tỉnh mộng, nhân lúc còn trẻ, vui được chừng nào hay chừng nấy!”
Bà ta nhẹ như không, định đoạt cả đời Hương Ngọc chỉ bằng một câu.
Dù Hương Ngọc thề c.h.ế.t chẳng theo, bà ta cũng có cách.
Về sau, Hương Ngọc thật sự “ngoan ngoãn” rồi.
Những lời ngọt mềm nàng từng học, chẳng còn nói với ai.
Từ đó về sau, nàng cũng chẳng cười trước mặt người đời nữa.
Ta từng lén nhìn qua khe cửa, thấy nàng ngồi nơi song cửa, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài.
Nhưng nơi phong trần này vốn chẳng sạch sẽ.
Đoàn đón dâu chẳng bao giờ đi ngang qua đây.
Cách đến mấy con phố, nàng chỉ có thể nghe tiếng nhạc mừng vang lên, từng hồi từng khúc rót vào tai.
Khi Nào Người Sẽ Quay Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.