Khi Nào Người Sẽ Quay Về

Chương 21

Ấy là câu nói dịu dàng nhất mà cả đời ta từng nghe.

 

Nàng là thủ lĩnh của tiên môn, là kỳ tài kiếm đạo.

 

Thiên tư xuất chúng, vô tình vô cảm, ba tuổi làm thơ, mười tuổi trúc cơ.

 

Người xuất chúng trong thiên hạ so với nàng, chẳng khác gì cá vượt sông.

 

Một kiếm mở núi, một chưởng vỡ đá.

 

Là *thiên kiêu trong những kẻ thiên kiêu.

  TruyenLau

(*thiên kiêu: Người xuất chúng)

 

Nếu không có gì bất trắc, mai sau nàng sẽ lên đỉnh tiên môn, thành tiên giữa tuyệt địa. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ông trời thật khéo trêu ngươi, đẩy ta vào đường cùng, lại để ta gặp được cứu tinh giữa hiểm cảnh.

 
Website TruyenLau.com
Để nàng đứng nơi cao nhất, còn ta ở nơi thấp nhất.

 

Nào ngờ trăng trên cao vẫn có thể chiếu xuống bùn đất dưới chân.

 

Vị tiên nhân sáng tựa trăng trên cao ấy, cũng từng cúi đầu, dùng ánh mắt lạnh nhạt vô tình mà liếc nhìn ta một cái.

 

Không để ta bị ma tu làm hại giữa lúc hỗn loạn tranh đấu.

 

Ta nghĩ, ta thật là gan to bằng trời.

 

Thân là nữ tử phong trần, lại dám vọng tưởng, mưu toan bám vào nhành tiên ấy.

 

Nhưng, số mệnh trêu người.

 

Khi ta đã định chấp nhận số phận, nàng lại mang một trái tim thuần khiết thiện lương.

 

Vì vậy, sau khi nàng g.i.ế.c ma tu, ung dung thu kiếm, bước ngang qua định rời đi, ta giơ tay, kéo vạt áo nàng, thốt ra câu nói đúng đắn nhất đời mình:

 

"Tiên trưởng, xin người mang theo Ngu nương đi."

 

"Ngu nương nguyện làm trâu làm ngựa cho tiên trưởng."

 

Nàng cúi đầu, trong mắt lướt qua tia nghi hoặc:

 

"Nhưng ta có kiếm, không cần trâu cũng chẳng cần ngựa."

 

Ta: "…"

 

Ta chỉ biết trái tim thuần khiết thì chân thành, chẳng ngờ——

 

Nàng cũng chẳng hiểu nhân tình thế thái của thế gian.

 

Ấy chính là kiếp nạn của nàng.

 

Còn ta, thật hèn mọn mà thấy may mắn, nàng có một kiếp nạn như thế.

 

Nếu không, ta làm sao thoát khỏi cửa tử.

 

Lúc rời khỏi thanh lâu, tú bà nhìn ta đầy đố kỵ căm hờn, trừng trừng nghiến răng nói:

 

"Ngươi còn tưởng tiên gia thật sự coi trọng ngươi sao? Hạng tiện nhân như ngươi ở đâu cũng vẫn là tiện nhân! Ai biết có phải đem về luyện thành d.ư.ợ.c nhân hay không! Nếu không, tiên nhân cao cao tại thượng, sao lại đoái hoài đến ngươi?!"

 

Bà ta càng nói, ta càng c.ắ.n khăn tay, mắt đẫm lệ.

 

Cái miệng độc địa ấy, bị tiên trưởng phá sập nửa tòa thanh lâu.

 

Người bên cạnh, giọng vẫn lạnh nhạt nhưng nghiêm túc: "Bà ta gạt ngươi."

 

Rồi lại bổ sung một câu: "Không làm d.ư.ợ.c nhân."

 

Ta mắt rưng rưng, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Bước theo bóng nàng rời đi, đợi đến khi nàng không nhìn, ta ngoái đầu lại.

 

Nhìn tú bà tức đến lăn lộn trên mặt đất, ta khẽ cong môi, lộ ra một nụ cười xấu xa.

 

5

 

Tiên trưởng thật là ngốc.

 

Ta tuy đáng thương, nhưng ở chốn thanh lâu này bị dạy dỗ suốt nửa năm, làm sao còn là kẻ ngây thơ trong trắng?

 

Những lời ấy, sau khi ta nhập môn, bọn sư đệ của nàng và cả vị đạo lữ kia cũng đều nói như vậy.

 

Bọn họ bảo: “Nàng ta nhìn qua đã thấy tâm cơ sâu như biển, sao sư tỷ chẳng phòng bị chút nào?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta cũng từng khuyên tiên trưởng nên lắng nghe lời "tốt" ấy, nhưng tiên trưởng chỉ tin ta, chỉ tin ta thôi.

 

Lại còn nghiêm túc nói:

 

“Ngu nương tính tình ôn nhu, lại là phàm nhân, nàng có thể sai ở chỗ nào?”

 

“Các ngươi tuy là tu sĩ, cũng không được khinh thường phàm nhân, nếu không——”

 

Trường kiếm trong tay nàng nhẹ gõ lên mặt bàn, leng keng một tiếng, khiến kẻ đang nói xấu ta run cầm cập.

 

“Sẽ theo tông pháp xử trí.”

 

Từ đó, ai nấy đều ngoan ngoãn.

 

Dẫu sau lưng họ vẫn cười giễu tiên trưởng là kẻ vô tình vô cảm, là quái vật giữa nhân gian.

 

Nhưng trước mặt nàng, họ vẫn phải cúi đầu cung kính.

 

Ta từng hỏi nàng vì sao phải chịu đựng như vậy, tiên trưởng đáp:

 

“Trước đây bọn họ ngoài mặt cũng chẳng tôn trọng ta.”

 

“Nhưng không sao, ta nghe lời sư tôn dạy rồi.”

 

“Sư tôn nói, nếu họ chỉ chê ta mà không chê người khác, hẳn ta cũng có chỗ sai. Là đại sư tỷ, là người kế vị tông chủ, phải hòa thuận cùng đồng môn.”

 

“Thế nên,” nàng nghiêm túc kết luận, “ta đã hòa thuận với họ rồi.”

 

Ta ngẩn ra, mà “hòa thuận” của nàng, hóa ra là… đ.á.n.h cho từng người một trận.

 

Thật ra, nàng vốn không cần mang ta trở về.

 

Đêm ấy ở khách điếm trong thành, gió thổi mịt mùng, tiếng sáo xa xăm văng vẳng.

 

Ngoài cửa sổ, sương trắng vờn quanh, núi xanh trập trùng, sông dài uốn khúc, ánh dương sắp tàn.

 

Ta chợt nhớ đến lời tú bà từng nói:

 

“Muốn giữ người, chỉ cần nhỏ một giọt lệ, nói một câu mềm mỏng là đủ.”

 

Hồng Trần Vô Định

Vì thế, trước mặt nàng, ta luôn rưng rưng nước mắt.

 

Mỗi lần tiễn nàng rời đi, ta đều hỏi: “Đêm nay biệt ly, bao giờ tiên trưởng lại đến?”

 

Lần đầu, nàng nói ba ngày.

 

Lần thứ hai, nàng nói không biết.

 

Người tu tiên, mấy chục năm như một ngày.

 

Một lần bế quan, một chuyến lịch luyện, có khi đã trôi qua cả một đời phàm nhân.

 

Đến lần thứ ba, nàng nói sẽ sớm thôi.

 

Ta lại thêu thêm một túi thơm mới, lại nấu những món nàng từng thích ăn.

 

Chờ mãi, chờ mãi, chờ đến tháng thứ ba, lòng ta đã rối như tơ vò.

 

Bởi ta nhớ, Hương Ngọc cũng từng đợi tròn ba tháng.

 

Ta bắt đầu chán ghét bản thân.

 

Vì sao ta chỉ là phàm nhân? Vì sao ta không thể tu luyện?

 

Cả đời này của ta, e rằng chỉ là một cái chớp mắt của tiên trưởng mà thôi.

 

Nghĩ lại, nếu có thể quay ngược thời gian.

 

Ta tình nguyện cả đời chỉ là một phàm nhân.

 

6

 

Khi Dạ Trọng Hoa dẫn ta đến Chấp sự đường, ta vẫn tin chắc rằng nếu một ngày tiên trưởng trở về, ắt hẳn nàng sẽ vì ta mà báo thù.

 

Nàng ghét nhất là thấy ta chịu oan ức.

 

Ta nhìn kẻ trước mặt, bật cười chua chát:

 

“Ngươi tự cho mình cao quý, vậy mà vẫn bị tiên trưởng giẫm dưới chân! Ngươi biết rõ nàng không rành thế sự, lại gán cho nàng cái danh ích kỷ, kiêu ngạo, tâm tàn thủ độc!”

 

Thế gian sao lại có loại người bỉ ổi đến thế.

 

Đã hèn hạ như vậy, lại còn muốn tiên trưởng suốt đời chỉ nhớ đến mỗi mình hắn?

 

Thật là không biết xấu hổ đến cực điểm!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu