“Dạ sư huynh quả thực có phần quá đáng, nhưng hắn xưa nay vẫn luôn che chở người thân, sư tỷ cũng biết điều ấy mà.”
“Hơn nữa, sư tỷ và hắn vẫn còn hôn ước đó thôi.”
“Ngươi muốn nói gì?”
Ta hỏi thẳng.
Hắn đành nói thật:
“Sư tỷ, chỉ vì một nữ tử phàm trần mà trở mặt với Dạ sư huynh, thực không đáng.”
“Nói cho cùng, chúng ta mới là người một nhà, còn nàng ta chỉ là người ngoài mà thôi.”
“Huống hồ… ta xem ra, Dạ sư huynh hẳn đã sắp nghĩ thông rồi. Sư tỷ chẳng phải vẫn đang đợi hắn quay đầu sao?”
Quay đầu?
Ta nhìn chằm chằm đan tu.
TruyenLau.com
Đột nhiên bật cười.
Ta rất hiếm khi cười.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hầu như là không.
Đan tu rất muốn cho rằng nụ cười này là vui mừng.
Nhưng hắn lại chẳng thể tin nổi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bởi vì ta đã quay người, giọng nói lạnh như băng tuyết rơi giữa trời đông tháng chạp:
“Dạ Trọng Hoa—”
Bàn chân ta giẫm xuống đất, mỗi bước như đạp nát cả nền đá dưới chân, tựa như dưới chân ta không phải mặt đất, mà là một cái tên nào đó.
"Hắn thì tính là cái thá gì."
15
Trên điện, khi ta vừa bước vào, cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.
Ta coi mọi người như không tồn tại, thẳng bước tới trước vật đang được đặt ngay chính giữa bệ cao.
Chính là Cửu Huyền Tiên – tông pháp của Huyền Thanh tông.
Thân roi được luyện bằng xương long cốt, mỗi đốt đều mọc gai ngược, hàn quang lạnh lẽo.
Một roi quất xuống, đủ khiến tu sĩ sống không bằng c.h.ế.t, đây chính là hình phạt tàn khốc nhất của tiên môn.
Ta chẳng nói lời nào, chỉ yên lặng cầm lấy roi, ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị.
Ánh mắt cuối cùng cũng chịu nâng lên, lạnh lẽo đảo qua toàn điện: “Nói đi.”
Đệ tử Chấp Sự lập tức cúi người đáp:
“Ngày mồng năm tháng ba, giờ Ngọ, tại Trường Thanh điện, Bạch cô nương tình cờ gặp Ngu cô nương mượn bếp làm bánh, bèn xin một khối nếm thử.”
“Không ngờ sau khi về lại đau bụng không dứt.”
“Đan tu phán là trúng độc, trong độc khí còn vướng chút ma khí. Dạ sư huynh nghe vậy liền kết luận là Ngu cô nương hạ độc, lập tức bắt đến Chấp Sự đường, trong lúc tra khảo đã ra tay ba mươi tám roi.”
Ta: “Có nhân chứng không?”
Ngay khi ta còn chưa hỏi xong, Dạ Trọng Hoa đã nhịn không được, phẫn nộ quát lên:
“Người của Trường Thanh điện đều thấy cả! Đỗ Thanh Từ, ngươi dám nghi ngờ ta? Lại còn dám đóng cửa điện xét xử riêng? Đợi ta gặp được sư tôn, nhất định sẽ khiến ngươi hối hận không kịp!”
Ta chẳng buồn đáp, chỉ tiếp tục hỏi: “Là ai thấy?”
Vài đệ tử trong đám người cúi đầu, dè dặt bước ra.
Nhưng điều ta hỏi lại là: “Cái bánh đó, là Ngu nương đưa cho nàng ta sao?”
Hồng Trần Vô Định
Sao có thể chứ?
Cả Huyền Thanh tông này, ai chẳng biết Ngu nương ngoài mặt có thể nói chuyện với ta vài câu, nhưng hễ gặp kẻ khác, đều là một vẻ lạnh lùng xa cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một người như vậy, sao có thể chủ động tặng đồ ăn, hơn nữa lại là cho Bạch Tiêu Tiêu, kẻ mà nàng vốn chẳng ưa?
Vậy thì tức là Bạch Tiêu Tiêu tự ý giật lấy.
Khóe môi ta khẽ cong, một nụ cười không tiếng động.
“Ý ngươi là, nàng ta cướp bánh Ngu nương làm, ăn xong bị trúng độc, liền chỉ tay vu cho nàng hạ độc hại người, khiến nàng bị giải đến Chấp Sự đường, chịu tra tấn ba mươi tám roi?”
Đệ tử Chấp Sự lúng túng, chỉ dám liếc nhìn Dạ Trọng Hoa.
Hắn vẫn ngạo nghễ như cũ:
“Thì sao? Tiêu Tiêu chỉ vì tham ăn mà ăn một miếng bánh thôi, còn ả ta lòng dạ ác độc, ra tay hạ độc hại người, tội đáng c.h.ế.t! Đỗ Thanh Từ, ngươi có thể làm gì được ta?!”
Làm gì ư?
Trước mắt hắn hoa lên một trận.
Dù tu vi bao năm, theo bản năng vẫn vận linh khí chống đỡ.
Nhưng chỉ nghe “chát” một tiếng rợn người, thân thể hắn bị roi quất thẳng xuống nền điện!
Cơn đau xé toang xương thịt, những chiếc gai ngược trên thân roi cào ra từng vết m.á.u dữ tợn.
“Cửu Huyền Tiên?!”
“Đỗ Thanh Từ, ngươi điên rồi sao?!”
Dạ Trọng Hoa kinh hãi, cố lui về phía sau.
Lui được sao?
Trước đó đan tu còn nhẹ nhàng hỏi ta định xử trí thế nào.
Giờ Dạ Trọng Hoa cũng hỏi ta làm gì được hắn.
Tựa hồ tất cả đều cho rằng, chuyện này chẳng đáng gì, chỉ là việc cỏn con.
Thế thì ta có thể làm gì?
Ta có thể quất Dạ Trọng Hoa thành cái chong chóng.
16
Trong đại điện, linh khí hỗn loạn, gió bão cuồn cuộn.
Ta ra tay không chút lưu tình, Dạ Trọng Hoa bị ta ép đến mức chỉ còn biết liên tiếp thoái lui.
Hai đệ tử mạnh nhất tiên môn giao chiến, người xem chỉ cảm thấy đất rung trời chuyển, linh mạch trong người cũng run rẩy không yên.
Không ai ngờ mọi chuyện lại ầm ĩ đến thế.
Nhưng vì đại điện đã bị ta hạ cấm chú, cửa bị phong kín, không ai ra được, càng khó có thể truyền tin đến tông chủ hay trưởng lão.
Có kẻ lo lắng kêu lên:
“Sư huynh không sao chứ? Đại sư tỷ làm sao vậy, chẳng qua chỉ là một phàm nhân, có g.i.ế.c cũng chẳng sao, sao lại nổi giận đến thế?! Chẳng lẽ nàng ta định g.i.ế.c cả Dạ sư huynh ư?!”
Cũng có kẻ bất bình, khẽ nói:
“Đừng lo, các ngươi quên rồi sao? Dạ sư huynh là đạo lữ của nàng ta đấy! Dù thế nào, hắn cũng không thật sự sai đến mức đó. Nàng ta sao có thể lấy mạng hắn?”
Một người hiểu rõ tông quy khẽ run rẩy đáp: “Có thể.”
“Có thể gì chứ!” – Có kẻ vội phản bác, nhưng lời chưa dứt thì lại chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt trắng bệch, sợ hãi nhìn về phía đại điện.
Lúc này, giữa sảnh, Dạ Trọng Hoa đang bị ta đè ép đ.á.n.h đến thê thảm, vừa lùi vừa giận dữ quát lớn:
“Ngươi dám thiên vị! Đừng quên, là ả tiện nhân kia ra tay trước!”
Roi trong tay ta quất mạnh xuống, vang lên tiếng nổ rền.
Ta ngẩng đầu, giọng bình thản mà lạnh thấu:
“Không nói đến chuyện có phải nàng hạ độc hay không. Dù cho là nàng thật sự hạ độc—”
“Thì đã sao?”
Đồng tử Dạ Trọng Hoa co rút lại.
Khi Nào Người Sẽ Quay Về
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.