Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Tác giả : Tạ Quý Nhân

Chương 1

Tôi cầm điện thoại lên vào lúc 01:06 sáng.

Màn hình vẫn sáng, nhưng không có gì đặc biệt. Tôi nghĩ mình sẽ ngủ tiếp, đã định đặt điện thoại xuống.

Nhưng chỉ một phút sau đó, màn hình bất ngờ sáng lên lần nữa. Một tin nhắn được gửi đến. Không phải từ bất kỳ ai, mà là từ anh.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình. Đúng 01:07 AM. Tôi còn nhớ rất rõ. Từng con số hiện lên như một lời cảnh báo.

Tôi mở tin nhắn. Chỉ có bốn chữ, không hơn, không kèm theo bất kỳ biểu tượng nào. Không icon. Không emoji. Không dấu ba chấm. Không cả một lời chào. Chỉ là bốn chữ khô khốc: "Anh xin lỗi em." Tôi nhìn dòng chữ ấy mà không hiểu.

Tôi đọc đi đọc lại, một lần, hai lần, rồi ba lần. Tôi tưởng mình đọc sai, nhưng không, nó vẫn ở đó, vẫn là bốn chữ ấy: ngắn ngủi, trống rỗng, lạnh lẽo. Không có lời giải thích nào đi kèm.

Không nói rõ vì sao xin lỗi. Không có nguyên nhân. Không có hậu quả. Không có “vì anh đã làm gì”. Không có “em hãy tha thứ cho anh”. Chỉ đơn thuần là một sự khẳng định. Một kiểu kết thúc im lặng.

Tôi không biết mình nên phản ứng như thế nào. Tôi hoang mang. Tôi ngờ vực. Tôi không chắc đây có phải là thật không. Tôi nhìn lại lịch sử trò chuyện. Chúng tôi vừa nói chuyện tối qua, vẫn còn cười, vẫn còn nói về chuyện cuối tuần, vẫn còn hứa sẽ đi xem phim.

Vậy mà giờ... chỉ một tin nhắn. Không dấu chấm hỏi. Không mong đợi hồi âm. Không hứa hẹn. Không lời kết thúc tử tế. Nó giống như một lưỡi dao lặng lẽ cắt đứt mọi thứ, không tiếng động.

Tôi bấm gọi lại cho anh. Tôi không biết mình đang chờ điều gì. Có thể là một lời giải thích. Có thể là một sự trấn an. Có thể là giọng nói quen thuộc, nói rằng: "Anh lỡ tay." Nhưng không.

Điện thoại đổ chuông một nhịp, rồi chuyển sang máy bận. Tôi thử lại. Lần hai. Vẫn máy bận. Lần ba. Vẫn vậy. Tôi dừng lại. Tôi hiểu rồi.

Đó không phải sự trùng hợp. Không phải điện thoại anh bị lỗi. Không phải mạng yếu. Đó là một sự từ chối có chủ đích. Một cái chặn cuộc gọi lạnh lùng.

Một cách khéo léo để nói rằng: “Anh không muốn nói chuyện.” Một cách trực tiếp để biến mất mà không cần nói lời chia tay.

Tôi nhìn màn hình đen của điện thoại, thấy bóng mình phản chiếu trong đó. Mắt tôi mở to, nhưng mọi thứ như đóng băng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không có nước mắt. Không có gào thét. Chỉ có sự trống rỗng. Chỉ có bốn chữ đó. Và tiếng im lặng.

*

Ba tiếng trước cái tin nhắn cuối cùng ấy, tôi vẫn còn đang cười.

Một nụ cười thực sự, không gượng gạo, không hoài nghi, không chút cảnh giác. TruyenLau.com

Tôi đang ngồi trong phòng trọ nhỏ, chân cuốn chăn, tay cầm điện thoại.

Trên màn hình là bức ảnh anh vừa gửi.

Một con mèo ngốc nghếch, mặt tròn, mắt trợn tròn, đang thò đầu ra khỏi một chiếc ly nhựa to đùng.

Nó nhìn thẳng vào ống kính, mặt vừa ngố vừa buồn cười.

Tôi đã bật cười to thành tiếng, tôi thậm chí còn gửi lại một loạt icon mặt cười, con tim và dòng chữ: “Dễ thương dã man!!!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu