Hắn không đáp lại ngay.
Chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt không có phán xét.
Không thương hại.
Không tò mò.
Chỉ im lặng và đó là điều tử tế nhất ai đó có thể làm cho tôi lúc này.
Tôi nâng ly lên.
Uống cạn.
Không nhăn mặt.
Không chần chừ.
Chất cay trượt xuống cổ họng, bỏng rát.
Nhưng ít nhất, nó khiến tôi cảm thấy thật.
Tôi đặt ly xuống mặt quầy.
Không nói thêm gì nữa.
Chỉ ngồi đó, cùng với một người xa lạ, cùng ly rượu thứ ba, trong đêm thứ bảy không có gì ngoài cơn say và những câu chuyện không cần kể ra.
* TruyenLau
Tối hôm đó, trời trở gió.
Gió thổi mạnh làm mái tôn lách cách.
TruyenLau
Chúng tôi ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, ánh đèn vàng hắt lên tường loang lổ những bóng mờ lặng lẽ.
Trên bàn là hộp cơm nguội ngắt mà cả hai đều quên ăn vì mải xem lại bộ phim cũ.
Anh quay sang tôi.
Đột ngột.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không dạo đầu.
Không lý do gì rõ ràng.
Chỉ là một câu nói nhẹ như hơi thở, nhưng đọng lại mãi trong tôi như vết sẹo không lành được:
"Nếu năm 30 tuổi chưa ai cưới, anh sẽ cưới em."
Tôi ngẩn người nhìn anh.
Trong một giây nào đó, tôi không chắc anh nói thật hay chỉ đùa vu vơ.
Giọng anh không quá nghiêm túc, nhưng cũng chẳng mang vẻ bông đùa.
Giống như… một lời hứa được buông ra giữa chừng, đủ mập mờ để người nghe tự lựa chọn tin hay không.
Lúc đó tôi 26 tuổi.
Anh 28.
Tôi nhớ mình đã mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ, hơi ngượng nhưng đầy tin tưởng.
Tôi không hỏi thêm.
Không đòi anh cam kết.
Không ép anh hẹn ngày giờ cụ thể.
Tôi chỉ gật đầu, và trong lòng âm thầm đặt dấu ấn cho câu nói ấy như một cột mốc.
Bởi vì tôi tin.
Tôi thực sự tin.
Tôi tin rằng, một người từng nắm tay tôi qua những ngày mưa, người đã thức cùng tôi nguyên một đêm để ôn thi, người từng đứng dưới nhà chỉ để đưa tôi cốc trà sữa nóng khi tôi nói "hôm nay mệt quá", sẽ không bao giờ nói điều đó nếu không có ý định giữ lời.
Tôi đã nghĩ, lời hứa càng xa thì càng chắc chắn.
Rằng những điều người ta dám hứa cho tương lai là những điều họ nhất định muốn giữ gìn.
Bởi vì không ai hứa một điều xa vời với người mà họ không xem là người sau cùng.
Tôi ngốc thật.
Tôi ngốc đến mức không nhận ra:
Lời hứa không có hạn sử dụng, cũng chẳng có giá trị pháp lý.
Nó là thứ nhẹ như gió, đẹp như mây, nhưng dễ tan biến như khói thuốc đầu ngày.
Tôi đã lấy một câu nói giữa buổi tối làm kim chỉ nam cho cả tuổi trẻ.
Bây giờ nghĩ lại, thật nực cười.
Anh từng hứa sẽ cưới tôi… nếu không ai cưới anh trước.
Một điều kiện nghe có vẻ lãng mạn nhưng hóa ra chỉ là lời lẩn tránh.
Một cách để giữ tôi lại, không cần ràng buộc.
Một sợi dây buộc hờ.
Mà tôi thì cứ ngỡ đó là định mệnh.
Tôi đã tin.
Và cái giá của sự tin tưởng đôi khi chỉ là một mình ta gánh chịu.
Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.