Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm

Tác giả : Tạ Quý Nhân

Chương 6

Tôi lướt nhanh.

Không cho phép bản thân dừng lại ở bất kỳ tấm nào quá 2 giây.

Tôi không cho phép mình yếu lòng.

Tôi bấm "Chọn tất cả".

Rồi xoá.

Tôi chặn số anh.

Dù biết anh có lẽ sẽ không gọi nữa.

Nhưng tôi không muốn mình yếu lòng một ngày nào đó, lúc nửa đêm, lại bấm vào tên anh trong danh bạ và hy vọng giọng nói quen thuộc sẽ lại vang lên.

Tôi phải chặn.

Như cách người ta chặn một cơn nghiện.

Sau đó, tôi thoát khỏi group chat chung.

Cái group từng là nơi cả hai cùng bạn bè nói chuyện, chia sẻ meme, bàn chuyện đi chơi, đặt hẹn cà phê.

Tôi rời đi không nói gì.

Không “tạm biệt mọi người”, không “mọi người giữ gìn sức khoẻ”.

Tôi chỉ lặng lẽ biến mất.

Không dấu vết.

Từng bước từng bước một, tôi tự xoá mình ra khỏi đời anh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không gào thét.

Không vạch mặt.

Không làm ầm lên.

Không nhắn một lời sau cùng. Website TruyenLau.com

Tôi biến mất khỏi đời anh, gọn gàng như chưa từng tồn tại.

Như thể tôi chỉ là một cái tên trong danh sách bạn bè.

Một nick chat trong danh bạ.

Một cái bóng từng lướt qua và rồi lặng lẽ tan vào khoảng không.
TruyenLau
Chỉ có điều...

Chỉ có mình tôi biết, tất cả chỉ là lớp vỏ ngoài.

Chỉ tôi biết, thật ra tôi vẫn còn nhớ từng chi tiết khuôn mặt anh.

Cái sống mũi hơi lệch.

Vết sẹo nhỏ nơi khoé mắt trái.

Cái nhíu mày khi tập trung.

Nụ cười nghiêng đầu thứ từng khiến tôi tin rằng anh không thể dối tôi.

Tôi vẫn nhớ giọng anh lúc ngái ngủ.

Vẫn nhớ cách anh nhắn tin cụt ngủn nhưng đầy ngụ ý yêu thương.

Tôi nhớ mọi thứ, không sót một chi tiết nào.

Và chính vì nhớ rõ đến thế, nó ám ảnh tôi trong từng giấc ngủ chập chờn.

Tôi nhắm mắt lại, thấy anh.

Tôi nằm nghiêng về phía trống trên giường, vẫn thấy hình bóng anh từng nằm đó.

Cảm giác không tên, lặng lẽ, nhưng bóp nghẹt.

Tôi đã xoá hết mọi thứ bên ngoài.

Nhưng những gì bên trong… vẫn nằm nguyên đó.

*

Tôi cầm điện thoại trên tay, màn hình sáng lên trong bóng tối của căn phòng tĩnh mịch.

Bên trong, khung trò chuyện vẫn hiện dòng tin nhắn cuối cùng của anh.

Chỉ vỏn vẹn bốn chữ:

"Anh xin lỗi em."

Đã năm ngày trôi qua kể từ lúc nhận được.

Tôi không trả lời.

Tôi không mở lại đoạn hội thoại đó cho đến tối nay.

Nhưng tôi biết… cuối cùng thì tôi cũng sẽ vào lại.

Chỉ là chưa rõ sẽ nói gì.

Tôi đặt ngón tay lên khung nhập văn bản.

Gõ từng chữ, chậm rãi, cẩn trọng, như thể đang tự thăm dò cảm xúc chính mình.

"Anh biết không?"

Tôi dừng lại.

Chữ đó đứng một mình, mong manh.

Như một câu hỏi không cần trả lời.

Tôi tiếp tục gõ:

"Em ước gì anh đừng xin lỗi."

Tôi nhìn dòng chữ.

Không chỉnh sửa.

Không thêm dấu chấm hỏi.

Chỉ là một lời ước, trần trụi và bất lực.

Tôi gõ tiếp:

"Em ước gì anh nói: 'Anh không còn yêu em nữa.'"

Tôi không biết vì sao mình lại viết vậy.

Có lẽ vì... nếu anh đủ can đảm để nói ra điều đó, thì ít nhất tôi cũng không bị treo lơ lửng giữa sự mơ hồ.

Nếu một người không còn yêu mình, điều tồi tệ nhất là họ không thừa nhận.

Họ chỉ để lại một câu "xin lỗi" và bỏ đi.

Như thể tất cả lỗi lầm đều có thể được gột sạch bằng hai chữ đó.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu