Tôi ngu thật.
Thật sự ngu.
Người ta bảo: lời nói thật không cần phải trông có vẻ thật.
Còn tôi, tôi cứ tưởng lời nào có vẻ thật thì sẽ là thật.
Tôi cứ tưởng ánh mắt ấm áp, cái nắm tay nhẹ nhàng, và một câu nói dịu dàng là đủ để neo giữ một người.
Tôi đâu biết rằng, có những câu nói được thốt ra không phải để giữ lời, mà chỉ để giữ người, trong một khoảnh khắc.
Và khi khoảnh khắc ấy qua đi, lời nói đó cũng rơi rụng theo, nhẹ tênh như hạt mưa chiều hôm ấy, rơi xuống mái tôn rồi biến mất không dấu vết.
*
Sáng hôm sau, tôi đến gặp anh.
Không báo trước.
Không nhắn trước.
Không suy nghĩ gì nhiều.
Tôi chỉ biết, nếu mình không đi ngay sáng hôm đó, tôi sẽ không bao giờ đi.
Và nếu tôi không đối diện với anh, trực tiếp, bằng cả đôi mắt và sự đau đớn này, thì tất cả sẽ cứ như một cơn ác mộng không bao giờ dừng lại.
Tôi đứng trước cửa nhà anh.
Gõ ba lần.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tim đập thình thịch.
Không vì hy vọng.
Mà vì tôi đã chuẩn bị tinh thần cho mọi phản ứng: Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh sẽ đóng sầm cửa lại?
Anh sẽ giả vờ không nghe?
Hay anh sẽ nói dối tiếp, như bao lần khác?
Nhưng không.
Website TruyenLau.com
Anh mở cửa.
Nhanh, như thể... anh đã biết trước tôi sẽ tới.
Chúng tôi đứng đối diện nhau.
Không nói.
Không cười.
Không còn chút hơi thở nào của những lần gặp gỡ trước.
Ánh mắt anh không có sự ngạc nhiên.
Không sửng sốt.
Không có kiểu giật mình của người bị bắt quả tang.
Chỉ... mệt mỏi.
Một loại mệt mỏi rất quen.
Giống như ánh mắt của một người đã chịu đựng đủ.
Nhưng điều khiến tôi đau nhất là, tôi không biết:
Anh mệt vì tôi?
Hay mệt vì chính những gì anh đã làm?
Tôi hỏi, giọng bình thản hơn cả những gì tôi nghĩ mình có thể làm được:
"Anh có gì muốn nói với em không?"
Anh không trả lời.
Không gật đầu.
Không lắc đầu.
Không tránh ánh mắt tôi.
Chỉ... im lặng.
Tôi cắn môi.
Cảm xúc trong lòng như con nước ngầm, không vỡ òa, nhưng dâng lên từng chút.
Tôi hỏi tiếp, lần này rõ ràng hơn, không vòng vo:
"Là ai?"
Anh vẫn không nói.
Ánh mắt vẫn như vậy.
Vẫn trống rỗng.
Vẫn không run sợ, nhưng cũng chẳng có can đảm.
Tôi nheo mắt.
Một nỗi đau cụ thể bắt đầu nhói lên trong ngực.
Tôi hỏi lần nữa, câu hỏi cuối cùng mà tôi cần được nghe một lời từ miệng anh:
"Vì sao?"
Anh hít một hơi nhẹ.
Rồi thở ra, như thể muốn thoát khỏi gánh nặng mà chính mình tạo ra.
Giọng anh trầm, khản, đều và không có chút gì là hối lỗi.
Chỉ là một câu:
"Vì anh mệt."
Tôi đứng yên.
Mất một giây.
Rồi hai giây.
Rồi tôi bật cười.
Không phải kiểu cười chế nhạo.
Cũng không phải kiểu cười điên dại.
Chỉ đơn giản là một tiếng cười nhẹ, rất nhẹ, đến mức chính tôi cũng không chắc nó phát ra từ đâu.
Một tiếng cười vỡ ra từ trong lòng ngực.
Giống như tất cả cảm xúc dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng tìm được một chỗ để thoát ra.
Hoá ra tình yêu tan vỡ có thể đơn giản đến vậy.
Không phải vì một ai đó thứ ba.
Không phải vì xung đột.
Không phải vì lời nói dối quá lớn.
Mà chỉ vì... một người mệt.
Chỉ vậy thôi.
Một người không còn muốn giữ nữa.
Và thế là hết.
Mọi Thứ Vỡ Vụn Trong Một Đêm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.